Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

[longfic]Mars – Chiến Thần- C1- P1

Mars – Chiến Thần 


Author: Yuki

Rating: PG13 to NC-17

Pairing: YunJae, YooSu, Min, and another Min…

Category: Romance, Psycho…

Warning: R.A.P.E, fic có những cảnh quan hệ giữa nam x nam, những ai dị ứng với thể loại này xin vui lòng ngừng đọc tại đây.

Disclaimer: DBSK thuộc về nhau, Mars thuộc về Fuyumi Soryo. Trái tim tôi thuộc về họ :”>

Prologue:

“Mars – Vị thần dũng mãnh nhất của nhân loại, gieo rắc chiến tranh khắp thế gian như đang thách thức, cười nhạo sự ích kỉ tàn ác, giết hại lẫn nhau để sinh tồn của loài người. Không một ai có thể chạm vào vì thần ấy mà không bị sức nóng của ngọn lửa xung quanh thiêu rụi…”

Dưới ánh hoàng hôn rực đỏ, hình ảnh anh khẽ nhắm mắt, hôn phớt lên pho tượng cổ tỏa rạng đến chói lòa.

“Đẹp quá!…”

Bất giác JaeJoong khẽ đưa tay che miệng để ngăn những dòng suy nghĩ ấy bật lên thành lời. Tất cả những gì hiện ra trước mắt cậu sống động và đẹp lung linh như một bức tranh hoàn hảo…

_-_

A/N1: Fic lấy cảm hứng từ bộ manga yêu thích của tôi (Mars- tác giả: Fuyumi Soryo)
A/N2: Credit posters/ theme songs: deviantart/ mp3zing
A/N3: Fic chỉ được post tại herosexyjj, do not take out without my permission.

Đã được sự cho phép của tác giả:

Link fic: http://www.hero-sexyjj.com/diendan/b…-chap-9-a.html

Chương Một:
Định Mệnh

 

Phần Một: Mẹ và Con
_-_

Con chợt thức giấc nép sâu vào lòng mẹ
Lắng nghe từng câu hát à ơi…
_-_

_ Mẹ! Mẹ ơi!

_ Con trai ngoan à, ba tuổi rồi mà nhõng nhẽo quá. Xuống chơi với các bạn đi con, đừng bắt mẹ bế mãi thế!

_Nhưng mẹ ơi…con sợ…

Cậu nhóc nhìn mẹ mình với đôi mắt to tròn ngập nước, lộ rõ vẻ mong chờ sự chở che dỗ dành. Và khi nhận được cái vuốt ve đầy yêu thương trìu mến lên mái tóc, đôi môi chúm chím của nhóc nở nụ cười hạnh phúc, hai tay bé xíu ghì chặt cổ mẹ hơn, vẫn còn vươn đâu đó trên mi mắt giọt sương lóng lánh…

Ngồi nép mình trên băng ghế dài dưới tán cây, JaeJoong miên man ngắm nhìn khung cảnh bình yên ấy, khẽ khàng nghiêng đầu, đôi tay thoăn thoắt phác thảo nên những chấm phá đen trắng với tâm trạng hết sức vui vẻ. Hôm nay là một ngày đặc biệt, cuối cùng thì cậu cũng có thể chạm vào giấc mơ mà mình hằng ao ước: Bước chân vào trường Đại Học Hàn Quốc – Khoa Mỹ Thuật. Ngắm nhìn công viên yêu thích lần nữa, JaeJoong tiếp tục những nét chì mềm mại lên nền giấy, bức tranh dần được hình thành dưới bàn tay uyển chuyển của cậu.Không khí của buổi sớm mai thật trong lành. Từng tia nắng tinh khôi len lỏi qua kẻ lá vẫn còn ẩm thấp sương mai tạo thành những vệt sáng lấm tấm phủ lên nền cát mịn. Tiếng gió nhè nhẹ mơn man, tiếng chim non ríu rít hót hòa cùng tiếng nô đùa của đám trẻ con chạy nhảy tung tăng quanh công viên như tạo thành bản nhạc cuộc sống chân thực nhất…

_Xin lỗi…

JaeJoong dừng tay khi nghe tiếng gọi, đầu bút chì in đậm lên nền giấy trắng.

_Xin lỗi cô gì ơi?…

Giọng nói trầm ấm một lần nữa vang lên. JaeJoong buộc lòng phải ngước nhìn sau khi lướt mắt quan sát động tĩnh và xác định trong vòng bán kính 3m xung quanh không có ai khác ngoài mình.

_Cô…

Ô? Thiên thần đang nhìn mình này!…”

_…đưa tôi đến Bệnh Viện Vật Lý Trị Liệu Seoul nhé? Tôi tìm mãi mà không ra…

_…

_…

Im lặng.

*Cuối xuống, huơ tay múa chân như đuổi muỗi*

_Cô gì ơi?

Anh chàng này một lần nữa kéo JaeJoong về thực tại sau 10 giây cậu nhìn chằm chằm quan sát, phân tích tính cách, hình dáng của người đứng đối diện.

_Có thể không?…

Giọng chàng trai mơ hồ như tự vấn chính mình thay vì hỏi cậu. Nhanh tay lật tờ giấy trắng, JaeJoong cúi sát mặt xuống song song với mặt giấy chăm chú viết viết vẽ vẽ.

_Rõ ràng mình đi đúng hướng mà? Cái đường quái quỉ gì thế không biết? Hết rẽ trái rồi quẹo phải. Đi lòng vòng như mê cung ấy. Phải chi…A!

Cậu vội vàng dúi vào tay anh bản đồ mình vừa vẽ.

_ Tốt quá! Khó tìm như vậy hèn gì…cảm ơ…ủa?

* ngó quanh quất*

“Đâu mất rồi?”

Chưa kịp nói nốt lời cảm tạ thiên thần tốt bụng, chưa kịp hỏi nàng tên gì, cũng như chưa kịp mời nàng đi uống nước mà nàng đã bay mất…Sau một hồi chìm đắm trong màn tự kỉ mang tên “chưa kịp” đầy tiếc nuối đó, Yunho thở dài lê lết ra đầu đường rồi phóng lên xe mô tô vọt ga bạt mạng, lao đi theo hướng vẽ ngoằn nghoèo trên tấm bản đồ. Chiếc xe bắn nhanh vun vút, người đi đường chỉ kịp nghe thấy tiếng rồ mạnh của động cơ, ai may mắn hơn thì kịp thời bắt gặp một vệt khói cũng như mũi tên sắt màu đỏ vụt qua theo tốc độ ánh sáng.…

_-_

_Con về rồi! Hôm nay con không ăn cơm đâu, lên thay đồ rồi tới trường đăng kí thủ tục nhập học luôn, tối về ghé tiệm cà phê dãy phố bên cạnh làm thêm. Mẹ khỏi chờ cơm con.

Giọng nói đều đều của Jaejoong không chút cảm xúc hệt như mấy chiếc máy truyền đạt thông tin tự động của tổng đài.

_Sao về sớm vậy? Mẹ tưởng giờ này con đang ở công viên vẽ tranh như mọi ngày chứ?

_Tại gặp hắn.

_Gặp ai?

_Người lạ…

“…kẻ mà con ghét nhất…”

_Ai?

_À, không có gì…

_JaeJoong à. Con…gặp ai…?

_Không có gì.

_Thật không?

_…

Nhẹ nhàng gật đầu, JaeJoong vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhìn sâu vào đôi mắt giống hệt mình cùng đôi mày nhíu lại vẹn nguyên vẻ ngờ vực của người phụ nữ đối diện. Nét mặt bà dần giãn ra khi con trai mình tiếp tục kiên trì với thái độ im lặng. Khẽ thở dài, bà quay vào bếp tiếp tục công việc còn dang dở.

JaeJoong bước nhanh lên lầu. Căn phòng nhỏ hiện ra sau cánh cửa tràn ngập nắng mai. Thả phịch cặp táp lên bàn rồi tự quăng mình xuống tấm nệm nhỏ bên cạnh cửa sổ, cậu gác tay che đi đôi mắt mệt mỏi vì mất ngủ, tay còn lại chầm chậm lần trong túi quần lấy ra chiếc chìa khóa hình đôi cánh nhỏ màu trắng sữa, siết nhẹ.

“Gặp lại rồi…”

Thả trôi theo dòng hồi tưởng, bờ môi JaeJoong khẽ mấp máy lời một bài hát, giai điệu như vọng về từ nơi nào đó… xa xôi…

_-_

_A a a! Anh hai của em. Còn đau lắm đấy! Buông cái tay chết bầm của cậu ra và bước xuống giường ngay cho tôi! Tôi là bệnh nhân đấy! Y tá! Y tá à~ Ở đây là bệnh viện chứ có phải nhà thương điên đâu? Mau nhốt tên này lại dùm tôi!!!

_Còn dám nói nữa sao? Lớn tiếng như vậy chắc khỏe hẳn rồi phải không ông.anh.yêu.quí? Sao vẫn lười nhác nằm dài ra đấy mà hưởng thụ hả? Biết chị hai lo cho anh lắm không? Mau chóng xuất viện đi!

_Ái ái! Đau mà! Thằng quỉ nhỏ này! Anh mà thoát khỏi đám dây nhợ lòng thòng với đống bột thạch cao là cậu chết với anh!

Lờ đi tiếng kêu la thảm thiết, YunHo vẫn tiếp tục màn tra tấn của mình bằng cách vỗ bôm bốp lên cái chân còn quấn băng của ông anh kết nghĩa.

_Hai anh em làm gì mà ồn ào quá vậy? Ở đây là bệnh viện có biết không hả? Không phải cái chợ cá tôm đầu đường đâu!

_Chị hai!~

_Ôi! Thức ăn của tôi!~

_Này này! Tôi là vợ anh chứ không phải “thức ăn” của anh. Anh có thể phân biệt được người và vật không? Cái chân đau mắc mớ gì ảnh hưởng tới não bộ hử?

_Bà xã à… Anh đóii~

_Mặc xác anh! Một ngày bảy bữa, bao tử anh là cái thùng không đáy à?

_Ái! Đau anh!

_Cho chết luôn để tôi rảnh nợ! À mà YunHo à, sao em đến đây nhanh vậy? Chị còn tính đến công viên đón em nữa cơ. Bệnh viện khó tìm thế mà…

YunHo phì cười nhìn cảnh bà chị đáng yêu mắt chớp chớp nhìn cậu đầy âu yếm, trong khi tay phải nhéo mạnh kéo lên kéo xuống cái tai đỏ ửng của ông chồng. Phụ nữ đúng là đảm đang, một lúc đôi việc.

_Đây này… Sáng nay em gặp một cô nàng xinh lắm nhá! Nàng còn vẽ hẳn một bản đồ cho em đến đây nữa. Chỉ tiếc chưa kịp làm quen là nàng đã biến đâu mất. Chắc thấy em đẹp trai sáng láng rạng ngời quá nên mắc cỡ chạy mất rồi… haiizz!

_Chúa lòng lành của tôi ơi, cảm ơn Người đã ban phước cho cô gái bé bỏng thoát khỏi móng vuốt của bầy lang sói! Amen!

*làm dấu thánh*

_Hyung nói vậy là ý gì? Em chỉ có ý tốt mời nàng đi uống nước cảm ơn thôi mà.

_Ừ ừ.. uống nước- rồi thì thầm nhỏ to – rồi trao đổi số điện thoại – rồi trao đổi số nhà – rồi …

_Yah! Shim Tae Kyung! Anh có thôi bôi bác em hay không hả? Em – Jung YunHo – đỉnh đỉnh đại danh công tử hào hoa, chinh chiến tình trường bách chiến bách thắng – hội đủ mọi đặc điểm tốt của người đàn ông. Em tốt từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới đấy nhá!

_Hahaha! Ừ ừ. Tốt dễ sợ luôn vậy aaaaa~ Aiya ! Đau hyung! Thằng nhỏ này!

_A!

Tiếng thốt lên khẽ khẽ của chị dâu khiến trận đấu võ mồm kia tạm hoãn. Hai cái đầu cùng ngoái lại nhìn cô với đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ ngạc nhiên và háo hức như những đứa trẻ đợi quà.

_Mặt sau có bức vẽ này. Đẹp quá! Vậy mà cậu lại nhàu nát nó thế đấy. Uổng phí bao nhiêu công sức…

Cầm trên tay mảnh bản đồ, YunHo nhìn trân trối vào bức tranh ấy một lúc lâu. Nhẹ nhàng bình yên quá… Đã lâu rồi không cảm nhận được sự ấm áp này. Có thật là nghệ thuật giúp con người giải thoát nỗi muộn phiền không?

“Mẹ Con à?”

YunHo nheo mắt thích thú, môi nhếch lên tạo thành đường cong tuyệt mỹ…

_YunHo à?…

_Hửm?

_Làm gì phỗng ra như tượng thế? Chị hỏi là em có ở lại cùng ăn trưa không? Hôm nay nhập học rồi hả?

_Ừm…

_Ừm là sao? Thằng quỉ nhỏ này. Mau chóng biến khỏi tầm mắt anh để hyung mày còn thưởng thức cơm tình yêu của vợ nấu nữa!

_Ai ya~ đối với hyung thì chỉ có tình.yêu.cơm chứ không có định nghĩa cơm.tình.yêu đâu~

_Aish~Biến!

_Bốp!

Tiện tay, TaeKyung ném thẳng cái muôi múc cơm vào gáy YunHo ngay khi anh cố chọc ngoáy nốt câu cuối rồi lẹ làng tẩu thoát ra cửa…

_…

_Hyung à…

Giọng của YunHo lặng lẽ phát ra từ ngoài cửa trở nên xa xăm hư ảo, mất hút vào không gian tĩnh mịch. Anh cất tiếng như hỏi chính mình, cùng một câu hỏi lúc sáng…

_Liệu còn… có thể không?

_-_

_YunHo…hyung xin lỗi…

“…ước mơ và hoài bão của hyung…của chúng ta…”

_TaeKyung à! Anh vẫn còn có em, còn bé con sắp chào đời của tụi mình…

YuHo đã lao xé gió trên chiếc ngựa sắt rực đỏ. Tiếng động cơ xe dội vào như nhát dao cứa nát tim TaeKyung đến rỉ máu. Tay bất giác sờ lên đôi chân bó bột đầy thương tích của mình. Đôi bờ vai ấy run bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn…

Advertisements

One response

  1. ý nàng a.ta click vào nút like nha,chứ t cũng ngại com nha.t sẽ like nhiệt tình.keke
    Ý,Shim taekyung là ai vậy nhỉ? Mà jae gặp ho roy hả

    30/03/2011 lúc 9:00 Chiều

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s