Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

[Longfic-NG17] Người đẹp và quái vật_Chap 16

CHAP 16

Đêm đẹp mượt mà một màu nhung huyền bình yên. Khoác lên mình bộ dạ vũ diễm kiều, ngôi trường Mỹ Thuật dường như cũng mang vẻ náo nức của người đến tham dự vũ hội truyền thống của trường. Hàng năm, vào ngày kỷ niệm thành lập, đại học Mỹ thuật Seoul đều tổ chức những hoạt động vui chơi như thế này. Ngoài ra nó còn mang ý nghĩ khác – lễ hội chào đón mùa xuân, mùa tươi đẹp của đất trời.

Cổng trường mở toang, chào đón các cô cậu thanh niên xúng xính trong những lễ phục muôn màu, kiểu dáng đa dạng tựa đàn bướm hoa khoe sắc trong mùa lứa đôi.

Chiếc xe thể thao đỏ huyết dụ từ từ dừng lại không xa cổng lớn, cửa mở ra tắp lự, một chàng trai từ trong bước ra


– Heechul hyung… em không đi cũng được mà. Chúng ta về đi nha hyung – Chàng trai còn ngồi trong xe, lần khần chưa muốn xuống.

– Cậu Jaejoong, chẳng lẽ cậu để cho công sức chuẩn bị suốt 2h đồng hồ của chúng tôi đổ sông đổ bể à? – Khuôn mặt kiêu kỳ tựa đóa hồng khẽ nhăn nhưng không giảm đi nét quyến rũ.

– Nhưng…nhưng mà nếu như… – Người trên xe vẫn ngập ngừng.

Cái nếu như ấy chúng tôi đã dự liệu cả rồi và sẽ không xảy ra – Gạt đi lý do chưa mở lời kia, anh đưa tay vào nắm lấy tay của người bên trong, kiên quyết lôi xuống xe – Việc cậu phải làm là tận hưởng buổi dạ vũ của mình.

Bất chấp sự phản đối của đối phương, anh vừa đẩy vừa kéo cậu vào cổng. Chỉ có dùng cách cưỡng chế thế này mới hòng khiến người hay lo nghĩ như Jaejoong theo kế hoạch của bọn anh mà thôi. Lưng bị xô nhẹ vào trong, Jaejoong e ngại quay đầu nhìn lại. Heechul cười phẩy phẩy tay ra hiệu “đi đi”.

Nhất định không quay về được rồi, cắn môi cậu bất lực nghĩ thầm nhưng lại nghe ngực mình ấm cúng lạ. Hít vào một hơi thật dài cậu trao anh nụ cười hàm chứa sự biết ơn chân thành rồi mới cất bước trên con đường lát đá dẫn vào sân chính.

Hãy là con thiên nga xinh đẹp nhất đêm nay nhé – Anh thì thầm.

Tiếng vĩ cầm nhảy múa trong không gian. Khoảng sân trường trở nên huyền ảo nhờ hàng trăm ánh sáng li ti, đèn được treo ngẫu hứng trên những cành cây, lẫn khuất trong các táng lá xung quanh tạo ảo giác như có ngàn vạn chú đom đóm đang trốn tìm. Hương đêm thoang thoảng tinh túy của Calla, của Táo Gai, của Thược dược và vô số loại thực vật mùa xuân đang sinh trưởng trong những khu vườn gần đó. Dây kim tuyến nhũ vàng lung linh có mặt ở khắp nơi, có dây như thể từ hư vô rũ xuống, thi thoảng đong đưa theo con gió nhẹ. Khung cảnh chẳng khác trong thần thoại Bắc Âu, nơi những cô tiên xinh xinh với đôi cánh bé tí bay khắp nơi ban phát phép màu mùa xuân cho muôn loài.

Thế rồi, một thiên thần bước vào vùng đất thần tiên đó, một cách lặng lẽ.

Dáng người thon cao khoác lễ phục cổ điển, kiểu dáng đơn giản nhưng được cắt may khéo léo càng tôn thêm nét thuần khiết của vẻ đẹp Dạ Quỳnh. Cậu từng bước nhẹ lướt qua những cái nhìn bất chợt rồi trở nên ngây dại của người xung quanh, dịu dàng yên ả tựa mùa xuân tràn qua nhân gian. Làn da trắng trong như lê đầu hạ ngọt thanh, bờ môi cherry căng mọng, đôi mắt thâu cả bầu trời sao, tất cả đều không rực rỡ chói lóa nhưng khiến ai ngắm nhìn cảm thấy có dòng suối mát lành vừa chảy tràn qua người họ

Dường như không lường trước mình gây chú ý cho người khác nên hàng mi cong ngượng ngùng rũ xuống, nhịp bước cũng nhanh hơn, hướng đến một góc vắng của sân trường – nay đã biến thành sàn nhảy khổng lồ, trung tâm của vũ hội.

– Jae!

Thanh giọng vút cao, người đang chạy đến cũng nổi bật như chính giọng nói của mình. Chiếc áo sơ mi bồng màu xanh biển, chiếc khăn đỏ trên đầu phất phới bay theo bước chạy, chàng trai chẳng khác một con sóng nhỏ lăn tăn.

– Sao Jae đến được? – Junsu ngạc nhiên quá cỡ khi thấy Jaejoong bảo không đến mà có mặt ở đây, đến nổi kêu váng lên dù đã nắm tay của bạn.

Jae…Jae cũng không biết nữa – Jaejoong mơ màng đáp.

Chính cậu cũng không hiểu vì sao mình đến được đây. Khi về đến nhà, cậu vừa lên tiếng chào thì liền bị Heechul và Sangmi lôi vào phòng. Trong mơ hồ cậu đã bị tròng vào người bộ quần áo xa lạ. Rồi bằng bộ dáng vừa dụ dỗ vừa uy hiếp Heechul ấn cậu ngồi xuống ghế làm một đống thao tác gì đấy và lôi tụt cậu lên xe. Lúc hiểu ra cậu đã đang trên đường đến trường, không thể quay về được trước sự kiên quyết của “tài xế”.

– Ơ, sao lại thế? – Junsu cũng ngớ ra. Nhưng nổi thắc mắc nhanh chóng bị niềm vui lấn át, cậu kéo tay Jaejoong thông báo – Thôi lại đây đi, đã công bố kết quả cuộc thi rồi đấy.

Một dãi ruy băng được kinh khí cầu mini giữ cho lơ lững trong không trung, xung quanh đính bóng đèn đủ để soi rõ những cái tên. Lướt từ dưới lên trên dòng thứ hạng, Jaejoong vừa háo hức vừa lo lắng. Hai bàn tay liên tục xoắn vào nhau.

Mắt mở lớn trong nổi sửng sốt – Lớp cậu đứng vị trí á quân

Su nghe nói tám năm rồi chưa có lớp năm nhất nào lọt vào top 3 hết nhá – JunSu tủm tỉm nhìn cái miệng tròn vo của bạn. Chợt cậu xụ mặt tiếc rẻ – Phải chi Jae đến sớm chút, lúc công bố ấy rất hoàng tráng nhá. Chính Siwon Sunbae đã giật dãy băng đấy.

Thật hay quá, công sức của các bạn đã được đền bù xứng đáng rồi – Không để tâm có mặt hay không trong giây phút huy hoàng kia, cậu mỉm cười, niềm vui nhấp nháy trong đôi mắt trong veo.

– Chúc mừng em

Tiếng nói trầm ấm phía sau khiến cả hai giật mình quay lại. Anh đứng đó với nụ cười chân thành trên gương mặt tuấn tú. Hai cậu ngớ ra trong giây lát. Vị đàn anh ưu tú nhất trên người chỉ đơn giản một lễ phục tông màu đen huyền nhưng không vì thế mà hòa tan vào bóng đêm xung quanh. Sự thanh lịch cùng thân thiện luôn hiện hữu nơi anh khiến dù đứng trong bóng tối anh vẫn cứ tỏa sáng.

– Chào Siwon sunbae – Junsu gật nhẹ đầu chào anh

Siwon gật đầu chào lại Junsu rồi cũng rất nhanh ánh mắt lại chuyên chú vào Jaejoong. Đã bao giờ có ai nghĩ thiên thần cai quản mùa xuân là một chàng trai?

– Cám ơn anh, sunbae – Jaejoong nhẹ giọng đáp, đầu hơi cúi xuống. Không hiểu sao ánh mắt của anh khiến cậu mất tự nhiên.

– Tôi rất vui khi em có thể đến – Lùa tay lên tóc, anh cười thú nhận – Chỉ cần hi vọng sẽ có lúc ước muốn trở thành sự thật phải không?

Hi vọng và mong muốn không chưa đủ. Nếu không có họ thì cậu sẽ không ở đây. Vì trái tim nhân hậu, họ thương cảm cho một người mà họ cho rằng bị giam cầm đã trở nên ủ dột, mất dần sức sống. Hành động xuất phát từ tình cảm chân thành họ dành cho cậu đã khiến họ dám chống lệnh của chủ nhân, vị chủ nhân mà họ hết lòng kính trọng.

– Đấy là phép màu – Nhẹ cong môi, cậu như nói với chính mình

Tình thương chính là thứ phép thuật cao quí nhất.

– Liệu tôi có thể dùng bản nhạc đầu tiên để chào đón phép mầu này không?

Anh đang gợi ý? Không, là nhắc lại. Anh muốn cậu dành cho anh điệu nhảy đầu tiên của vũ hội. Ước mơ của rất nhiều người đang trước mắt cậu, nụ cười tựa những ngọn đèn xé tan màn đêm kia, lung linh nhưng lại huyền hoặc quá.

Xem ra bóng tối âm u lạnh lẽo đã trở nên thân thuộc với cậu rồi – Jaejoong thở nhẹ ra, vai rủ xuống.

Chợt cậu ngẩng mặt, môi khẽ khàng nhếch lên đáp lại ánh mắt chờ đợi của anh. Thoáng chốc trong đôi mắt ấy ngoài một tia hoan hỉ lóe sáng còn có sự hả hê thầm kín. Anh tiến thêm một bước, rất lịch thiệp đưa tay ra.

Đúng lúc ấy, một đàn anh khác hớt hải chạy đến

– Siwon-shi, hiệu trưởng có việc tìm anh

Nghe lời nhắn anh khẽ cau mày nhưng rồi cũng gật đầu bảo với đàn anh kia mình sẽ đến ngay. Quay sang cậu anh ái ngại nói

– Xin lỗi, em có thể chờ tôi không?

– Vâng, sunbae có việc thì đi đi ạ – Cậu gật đầu

– Tôi sẽ quay lại kịp lúc – Anh hứa hẹn

– Jae à, thật may mắn vì Jae đến dự tối nay đấy – Junsu từ nãy giờ cố trộn lẩn mình vào bức tường phía sau, anh vừa quay đi liền nhảy ra. Phấn khích khiến cậu khó khăn lắm mới kiềm hãm âm giọng – Trong bao nhiêu người, Siwon-shi mời Jae nhảy. Ôi ~~~

Nhìn khuôn mặt rơi vào trạng thái mơ mộng của bạn, JaeJoong cười khổ. May mắn! Có thể. Đây là party đầu tiên của đời sinh viên của JaeJoong, không đến thì tiếc thật. Nhưng vì một phút vui chơi mà gây nên nguy cơ cho nhiều người khác thì có đáng? Còn nữa, cậu cũng không chắc việc mình nhận lời mời có phải là việc làm đúng không nữa.

Cảm giác hổ thẹn dâng lên trong cậu. Cậu quá ích kỷ với anh rồi.

Micky~~Micky~~ the loveable mouse. I love micky mouse~~ So much~~

Giọng hát nghe rất đáng yêu vang lên từ chiếc điện thoại của Junsu. Cậu lật đật mở máy sau khi ra hiệu với Jaejoong.

– Chú ah, có chuyện gì mà gọi Su vậy? – Hạ giọng tối đa cậu hỏi

– Một người đang héo hon vì không có em bên cạnh có được xem là chuyện lớn không? – Chất giọng của người bên kia đầy nam tính nhưng câu nói lại cực kỳ nũng nịu.

– Chú có việc thì lo giải quyết đi, Su ở đây hết tiệc mới về được. Phải chuyên tâm đừng gọi cho Su nữa nhé – Junsu bặm môi quở trách. Thế nhưng nhìn kĩ sẽ thấy đôi má bầu bĩnh thoáng ửng một vệt mận đào.

Hạnh phúc lấp lánh trong mắt, nhảy múa trong từng âm thanh. Jaejoong bất giác rất ngưỡng mộ bạn mình. Junsu yêu và được yêu. Dù người ấy có ở rất xa, đâu kia thành phố hay…đầu kia của đại dương thì chỉ cần nghe được giọng nói cũng có thể tưởng tưởng người đó đang thì thầm bên tai mình, hơi thở của người đó đang nóng rực trên má mình. Lúc ấy…những lúc ấy như có liều thuốc thần kỳ, nổi nhớ sẽ được xoa dịu.

Cậu đưa mắt nhìn quang cảnh thơ mộng cổ tích quanh mình, từng cặp đôi thanh nam tú nữ đang dắt tay nhau chuẩn bị hòa vào giai điệu đẹp đẽ.

Thực ra hiện giờ cậu muốn mình đang ở nơi nào hơn? Giữa vũ hội đầy màu sắc, chờ đợi hoàng tử trong những giấc mơ thời niên thiếu của mình hay trong căn phòng vắng lặng, bên cạnh chiếc điện thoại im lìm…

Buồn cười thật đấy, ngay từ đầu cậu đã biết mình muốn gì rồi mà. Tay vô thức đưa lên chạm vào vết mực hằn sâu trên trán, cảm thấy nó rực nóng. Nó đang lên án cậu đấy, thay người tạo ra nó phản đối cậu đã thất hứa

Cậu đã hứa ở nhà sẽ thực ngoan mà.

– Jae, Jae ah! – Junsu đã dừng nói chuyện với “chú” của cậu tự khi nào, thấy Jaejoong chợt thất thần bèn đẩy vai bạn – Jae sao thế?

– À..không có gì. Su xin gia hạn được không? – Cậu lắc đầu, trở lại trêu già Junsu

– Jae này! – Su thẹn thùng hứ lại – À, Jae có mặt nạ chưa, đeo vào đi

– Mặt nạ nào? – JaeJoong ngớ ra

– Chứ khi nãy ngoài cổng không ai đưa mặt nạ cho Jae à? – Su cũng ngẩn ra

Jaejoong lắc lắc đầu. Cậu đi một mạch vào có thấy ai đâu. Bấy giờ cậu mới chú ý mọi người ở đây trên tay đều có cầm những chiếc mặt nạ rất đẹp trên tay và bắt đầu đeo vào.

– Haizzz! Vậy chắc Jae đi cổng bắc rồi. Cổng đấy ít người nên không ai đứng trực. Để Su đi kiếm cho một cái

Junsu nói rồi định chạy đi nhưng JaeJoong kéo lại, bảo rằng không cần, đeo vào thấy không thoải mái. Junsu không chịu vì ai cũng có Jae không có thì…lỗ vốn ấy. Mặt nạ được các anh chị khóa cuối làm thủ công cực kỳ tinh xảo, để dành làm kỷ niệm. Nhưng khi Junsu lại tính chạy đi thì khựng lại.

Xem ra không kịp rồi

Cậu chúm chím miệng. Đằng xa một người đang đi xuyên qua sân trường hướng về phía họ.

Anh đã trở lại.

Gương mặt tuần tú bây giờ đã được che khuất gần như toàn bộ bởi chiếc mặt nạ lấp lánh bạc nhưng vẫn có thể nhận ra là ai vì quần áo trên người anh là duy nhất ở đây.

Có lẽ nó rất thường thức…

Jaejoong nhìn theo hướng tầm mắt của JunSu, ghi nhận hình ảnh của người chậm rãi tiến về góc vắng này với dáng vẻ ung dung mà ngạo nghễ. Anh đi xuyên qua những ánh mắt ngưỡng mộ vẫn không một chút bối rối, giống như tất cả chỉ là những hạt cát vung vẫy theo bước chân oai hùng của con sư tử. Cậu giật mình khi nghĩ về anh với hình ảnh ấy nhưng quả thật trước mắt cậu, anh bây giờ chẳng khác nào một vị vua đầy quyền lực đang tiến đến ngai vàng của mình.

Từ lúc cậu ngẩng lên cho đến lúc anh đứng trước mặt, chưa một giây nào cậu có thể rời mắt khỏi anh.

– Siwon Sunbae, anh đến đúng lúc thật đấy. Em có việc ra đây chút, anh chăm sóc Jae giúp em nhá – Junsu cười tươi rói, nói chuyện với anh rất tự nhiên. Không làm kỳ đà nữa, cậu nháy mắt với bạn rồi chạy lại chiếc bàn để đồ uống.

Junsu chạy đi mà không chú ý thấy rằng anh dường như xem cậu chẳng khác cái cây bên cạnh. Chỉ có người bị đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ ấy chiếu vào mới cảm nhận được sự bức ép của nó. Cuối cùng bằng cố gắng cực lớn cậu mới nghiêng đầu qua, dứt mình khỏi hai hố sâu vô tận.

Thì ra không phải cậu muốn nhìn anh mà cậu bị cái nhìn tràn ngập chiếm hữu ấy ghim chặt, đóng đinh vĩnh viễn.

Trong lúc cậu đang cuống cuồng với cơn run rẫy bất chợt thì khủy tay đột nhiên bị kéo mạnh.

– A

Chỉ qua một nhịp thở, cả người hoàn toàn rơi vào vòng tay to lớn. Trong kinh ngạc, Jaejoong còn cảm thấy bàn tay phía sau đã cuống lấy hông, tay còn lại đang bóp nghiến năm ngón tay gầy gò của cậu. Khi đã định hình được thân thể người trong lòng mình, bằng động tác xoay nhẹ, anh đưa cả hai vào điệu nhảy mà mình là người dẫn dắt.

Giai điệu mượt mà của Promenade Dans Les Bois réo rắt trong từng phân tử khí, quấn quít theo những bước nhảy uyển chuyển. Khoảng trời riêng của họ lánh xa trung tâm sàn nhảy nhưng dường như hội tụ tất cả hơi thở quá huyền ảo, quá lộng lẫy gần như không thực.

Trắng đen từ lâu đã định là hai tông màu đối nghịch, mãi mãi bất đồng nhưng nếu như ai nhìn vào hai tác phẩm tâm đắc nhất của tạo hóa lúc này thì sẽ phải bật thốt rằng: Sao có thể hòa hợp như thế!

Một người là hiện thân của buổi sớm mai thuần khiết, tràn ngập ánh nắng ấm áp, còn người kia là màn đêm bình lặng, ẩn chứa muôn vàn huyền bí, không bao giờ có thể cùng tồn tại. Thế nhưng bàn tay của đấng sáng tạo một lần nữa khơi trào cảm hứng. Ngày và đêm hòa làm một. Nhật thực làm con người sợ hãi, nhưng cũng sùng bái và mong muốn được chiêm ngưỡng.

Vì quang cảnh đó không những kỳ vĩ mà còn tuyệt sắc

Có điều đấy chỉ là hình ảnh bên ngoài mà thôi…

– Đau quá! – Cậu mím môi kiềm lại tiếng kêu nơi cổ họng.

Khung xương bị áp lực mỗi lúc một lớn rền rĩ dưới làn da mỏng tanh. Nhìn thoáng tưởng tay cậu được anh nâng niu, thực tế các đốt xương đang trật ra khỏi khớp. Tư thế cũng dần sai phạm theo hồi cuối của bản nhạc. Toàn thân mình Jaejoong lọt thỏm vào cái ôm siết, mặt áp khít khao vào vòm ngực rộng, anh như muốn cậu xác nhập vào thân thể mình, hòa vào máu thịt mình. Da mặt nóng rang giống đang lên cơn sốt cao vì bị ôm cứng ngặt thở, hơn nữa cậu cảm thấy cách lớp áo sơ-mi là một hồ nham thạch đỏ ngầu sôi sục. Kinh ngạc cùng bất an khiến cậu không dám ngẩng đầu nhìn lên lấy một lần.

Nhạc dừng…

Vòng kiềm hãm chẳng có dấu hiệu nào buông lỏng dù họ đã ngừng nhảy từ lâu. Tim đập dồn kéo theo một cơn run rẫy lan rộng toàn thân, cậu cục cựa nhích ra nhưng đừng hòng thoát khỏi mà vòng tay ngang ngạnh quanh cậu càng xiết chặt hơn. Cậu mơ hồ nghe nhịp thở nam tính vấn vương trên đầu, khẽ mơn trớn những sợi tóc trên trán, trượt xuống hâm nóng vùng da nơi má rồi đột nhiên vành tai cảm giác được sự ẩm ướt nóng bỏng. Cảm giác ấy chuyển thành dòng diện chạy dọc sống lưng làm cậu giật thót một cái. Không suy nghĩ nhiều, cậu dùng hết sức xô mạnh anh ra.

Cậu sau khi tránh được cẩn thận lùi lại hai bước, rồi nhận thấy hành động vừa nãy của mình có phần gay gắt, chẳng trách anh chỉ đứng yên tay thỏng xuống. Dáng vẻ có lẽ đang sững sờ trước phản kháng quá mạnh mẽ. Có điều tuy ánh sáng không đủ để soi tỏ cặp mắt đang nhìn cậu, nhưng áp lực từ nó lại mạnh mẽ khôi cùng.

– Tôi…à tôi khát. Tôi đi lấy nước uống.

Ngượng ngập cúi đầu xin phép anh, cậu xoay người đi như chạy trốn. Vậy mà lưng cậu vẫn dậy lên bỏng rát bởi ánh mắt phía sau

– Sao thế Jae?

Junsu đứng từ xa chiêm ngưỡng khung cảnh đẹp mỹ miều chợt thấy JaeJoong mình xô bạn nhảy ra, hấp tấp chạy tới chổ mình. Cậu trố mắt hỏi.

– Không…mình muốn uống nước thôi – Vừa nói vừa thở gấp, thần sắc cậu không phải là người đang khát mà của kẻ vừa chạy khỏi hầm lửa.

Junsu nhíu mi chăm chăm nhìn. Jaejoong đành lúng túng xoay đầu ra vẻ chọn thứ uống trên bàn. Có nhiều loại đồ uống xanh đỏ hồng được bày trên chiếc bàn dài nhưng chúng là gì thì JaeJoong không biết đâu. Lòng đang cậu rối rắm lắm.

Sao chỉ đeo lên một chiếc mặt nạ có thể làm con người ta biến đổi như thế?

Cử chỉ vừa bạo khốc lại vừa phiến tình, anh tự do điều khiển cảm xúc cậu, nắm rõ nhược điềm thân thể cậu. Điều đáng sợ là cậu không cưỡng lại được sự thu hút đó.

Len lén đưa mắt về phía góc vắng, cậu ngẩn người. Anh đi rồi.

– Jae ah, sắc mặt cậu kém quá. Cậu không khỏe chổ nào? – Junsu lo lắng vì thái độ bất thường của bạn.

– Jae hơi chóng mặt tí – Quẹt tay lên trán cậu thừa nhận – Jae đi rửa mặt cái nhé

– Uhm, có cần mình đi chung không?

– Không cần đâu.

Mọi hoạt động đều tập trung nơi sân trường nên bên trong trường vắng lặng tuyệt đối. Nhà vệ sinh ở tầng trệt bị hư nên JaeJoong phải lên tầng một. Cậu bước chậm rãi chứ không vội vàng dù hành lang cậu đang đi qua chỉ mờ mờ sáng. Bóng đèn trên trần bị hỏng thỉnh thoảng nhá lên rồi tối đen một lúc lâu thật lâu.

Chỉ còn cách một ngã rẻ thì đến WC.

Bỗng nhiên trước mắt cậu một bóng người từ căn phòng cuối cùng thình lình bước ra. Tiếng hét chưa kịp ra khỏi miệng Jaejoong đã thấy mình bị giật mạnh vào trong. Người đó quăng cậu vào góc tường bằng một lực không nhỏ. Lưng bị chấn động truyền đến cơn tức khó thở. Cậu ôm ngực, định lao trở ra tìm cách chống trả nhưng một lần nữa vai bị đẩy ngược trở lại. Người đó chống tay lên tường nhốt cậu giữa thân người cao lớn và bức tường phía sau.

Trực giác cho cậu biết người này không phải người tốt. Hoảng sợ với ý nghĩ tên này có thể là một tên biến thái, cậu cong nắm tay lại, vung lên hướng phía trước, dùng sức đấm tới.

Bóng đèn ngoài hành lang nhá lên.

Nắm tay khựng lại, chỉ cách chiếc mặt nạ lấp lánh bạc vài cm. Mắt mở to kinh ngạc, giọng cậu thều thào

– Siwon sunb…

Không hề báo trước, lối ra của thanh âm bị lấp kín.

Đèn lại tắt…

Cậu cảm nhận độ lạnh lẽo của cái vật đang chà sát không thương tiếc môi mình.

Anh đang…hôn cậu!

Phải mất ½ giây cậu mới tiếp thu được sự việc này. Nhưng cảm giác thôi thúc cần phải kháng cự lại đến nhanh hơn nhiều. Định xoay đầu đi, cậu trốn chạy đôi môi bá đạo đang muốn nghiền nát môi cậu. Như biết ý đồ của con mồi, hai tay anh chế trụ hai bên tai, móng tay cào vào mái tóc mềm mại, cưỡng ép cậu chấp nhận nụ hôn của anh.

– Uhm…

Cậu vùng vẫy kịch liệt, tay nắm lại không ngừng đấm vào ngực anh. Không còn tồn tại kiêng nể hay suy tính người này là ai, cậu không muốn thế này, nụ hôn từ người con trai khác. Cậu cảm thấy ruột quặng lên. Bờ vai cường tráng của anh chẳng khác thứ kim loại cứng cáp nhất, mỗi cú đấm vào đó chỉ càng làm tay cậu đau nhức. Sức lực dần rời khỏi cậu nhưng kiên định thì không. Dùng cả tay lẫn chân đễ vùng ra, cậu không cần biết có làm anh bị thương, hiện giờ cậu muốn chạy khỏi anh, khỏi nụ hôn thô bạo, khỏi sự thất vọng cùng cực để trở về…

Trở về Black Rose!

Bao cố gắng của cậu đối với người điên cuồng cưỡng chế thân thể mình giống như đôi cánh yếu ớt của chú chim non trong chiếc lưới sắt sắc lạnh. Phần thân trên đè ép cậu vào tường, đôi chân mãnh lực vô hiệu hóa sự kháng cự phía dưới.

– A

Cậu kêu lên đau đớn, tay anh vừa di chuyển ra sau đầu kéo ngược tóc cậu ra sau. Chính điều này tạo điều kiện cho chiếc lưỡi xấu xa tấn công vào khoang miệng thơm tho. Cùng lúc một lượng lớn dung dịch mang hương vị đặc trưng cũng tràn vào, đánh thức các giác quan

Nồng nàn mãnh liệt lại ẩn chứa vị đắng xót xa…

Mọi chống cự giờ phút này đều đình trệ, đôi mắt to tròn mở lớn trong kinh ngạc. Khóe mắt chợt xót đau bởi dòng thủy triều của hân hoan xen lẫn tủi hờn. Rèm mi đậm đà từ từ khép lại. Đôi tay gầy trên bờ ngực cứng cáp trượt lên quành qua chiếc cổ màu đồng quyến rũ. Đôi môi ngọt ngào mở ra nghênh đón sự xâm phạm.

Người lữ hành sau chặng đường gió rét được sưởi ấm bởi chất nước kỳ diệu. Dòng chocolate tràn vào từng tế bào, hâm nóng cảm xúc, quyến rũ người ta xa ngã. Biết rằng nếu lạm dụng, nó sẽ trở thành thuốc độc nhưng không thể dừng lại. Con tim dường như đã ngừng thổn thức mà trở mình đập những nhịp cuồng vọng.

Cuồng vọng chiếm hữu cho dù biết cuối cùng chỉ là tuyệt vọng!

– Chào bạn. Bạn có nhìn thấy Kim Jaejoong không? – Người thanh niên vô cùng thanh lịch tiến lại gần chàng trai có gương mặt đáng yêu, lịch sự hỏi.

– Hửm? – Junsu rời mắt khỏi bàn phím điện thoại, ngó người trước mặt – A! Siwon sunbae, Jae đi rửa mặt rồi ạ. Tự dưng nhảy với sunbae xong bạn ấy hơi chóng mặt.

Anh sững lại, dường như không hiểu cậu đang nói gì.

– Xin lỗi, bạn nói Jaejoong nhảy với ai?

– Sunbae vừa khiêu vũ với Jae mà – Junsu nói chậm rãi.

– Không có – Anh nhíu mày – Tôi vừa mới từ phòng thầy hiệu trưởng ra thôi.

Jaejoong thở dốc, cuống cuồng đem dưỡng khí trở lại buồng phổi trống rỗng. Cậu ngẩng mặt lên, tay run run giơ lên chạm vào chiếc mặt nạ. Giọng nói tựa làn khói thoảng qua rồi òa vỡ trong những âm tiết cuối

– Ông đã về

Chiếc mặt nạ được gở xuống giải phóng những đường nét tuyệt mỹ của khuôn mặt. Trong ánh sáng nhờ nhờ, các chi tiết ấy đã quyến rũ mê người, nếu sáng rõ thì không thể tưởng sẽ tuấn tú như thế nào. Thế nhưng sự phẳng lặng không biểu hiện cảm xúc lại làm người ta bất an. Chỉ có thanh âm trầm thấp từ bờ môi dày là cho thấy người này đang cực kỳ tức giận

– Siwon là ai?

 

Advertisements

6 responses

  1. tungson77

    Sao cho mai ma ko thay chap moi vay ban? Hom nao cung vao nha ban voi hy vong tran tre vay ma lai that theu di ra. That la!!!!!!!!!!!!!

    27/04/2011 lúc 10:31 Chiều

  2. cái này hum phải tại cún mà là tại ky chưa có ra chap mới. bạn đừng trách cún mà tội nghiệp. :(((

    28/04/2011 lúc 9:50 Chiều

  3. cuối cùng thì cũng tìm ra chỗ để hạ trại ^^
    mình thấy bên sexyjj đóng cửa nên đành chấp nhận đau thương k còn nơi trú ngụ, may tìm được bạn^^
    cố gắng lên nha, mình còn cắm trại dài dài
    hwaiting!!

    21/05/2011 lúc 1:25 Chiều

  4. óe. cái vụ này là bạn nên động viên bạn Votuky viết tiếp. bạn í còn viết là mình còn repost. hớ hớ hớ.

    P/s: cứ cắm đi bạn, hoan nghênh bạn cắm trại ở nhà mình^^

    21/05/2011 lúc 10:46 Chiều

  5. poohboo

    boojae92 ơi cho em hỏi. ss có biết bằng cách nào mà nc đc vs ss Ky ko? em đợi fic này của ss ý lâu ơi là lâu :-s nếu ss biết thì cho em email hoặc fb của ss ấy nhé :) em cảm ơn trước ^^

    27/06/2011 lúc 7:59 Chiều

  6. ờ. đây là wp của ky nè e. http://kingdowofdream.wordpress.com/.

    28/06/2011 lúc 11:34 Sáng

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s