Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

[Longfic-NG17] Người đẹp và quái vật_Chap 8-Part 2

Part 2

Black Rose – 24h sau

Hắn ngồi gác chân lên bàn, mắt theo dõi chương trình tin tức. Chốc chốc lại liếc nhìn cây kim của chiếc đồng hồ nhích dần tới số 10. Trên chiếc tivi cực lớn, cô phóng viên xinh đẹp đang tường thuật một tin tức chấn động:

“ Thưa quí vị, chúng tôi đang ở trước khách sạn P. Line, hiện trường của vụ nổ kinh hòang cách đây hơi 2h, hiện vẫn còn 1người bị kẹt bên dưới. bốn người khác bị thương đã được đưa đến bệnh viện Trung Tâm tình trạng đang rất nguy kịch. Theo nhà chức trách đã bắt nghi can được cho là kẻ đã mang bom vào tòa nhà. Được biết là nhân viên của khách sạn….”

Hắn hòan tòan không quan tâm đến vụ nổ mà hắn biết trước sẽ xảy ra. Đơn giản vì quả bom đó nhắm vào hắn.

Ngu ngốc! Bọn chúng nghĩ hắn là ai chứ? Cái kế họach nho nhỏ của chúng có thể giết được hắn sao? Muốn nổ thì hắn cứ để cho nổ. Nhưng nó sẽ thành mồ chôn của chúng.

Tuy biết sẽ nhiều gây thương vong nhưng để đạt được mục đích hắn không để tâm. Dù gì quả bom đó đâu phải của hắn.

Nhưng

Có một việc xảy ra nằm ngòai dự đoán

—Flashback—

Chúng đã tấn công điểm hẹn với đối tác như suy đóan của Ngài

Heechul nói, không khỏi nể phục trước bộ óc của chủ nhân anh – Lũ chuột đó tự rơi vào cái bẫy do mình giăng ra.

– Dựa vào cấu tạo đặc biệt của quả bom rất nhanh thôi sẽ lần ra bọn chúng – Kim Bum hứng khởi thông báo tin từ cục an ninh – Bên đó rất quan tâm đến vụ này. Xem ra không cần ta ra tay, bọn chúng cũng khó mà yên thân

– Không chờ, mau chóng tìm ra tên cầm đầu, ta muốn tự mình bóp chết nó – Hắn không muốn người của chính phủ dính quá sâu vào chuyện này. Không an toàn. Hơn nữa, người bọn chúng muốn chơi là hắn kia mà, vậy thì hắn xin chiều

Các thân tín cúi đầu nhận lệnh. Tuy đã ở bên cạnh hắn lâu năm nhưng đôi lúc họ vẫn thấy run sợ trước cái bá khí chết chóc đó.

– Thưa..ưa Đức ngài có việc này.. – Changmin nãy giờ bồn chồn đứng sau, bước tới trước hắn – bên cảnh sát có bắt được một người tình nghi đã đặt trái bom đó.

– Thì sao? – hắn hững hờ hỏi. Là ai cũng chẳng can hệ gì đến hắn nếu người đó không có giá trị lợi dụ̣ng

– Dạ là bếp trưởng khách sạn Kim JaeWon – Changmin cúi đầu nói giọng nhỏ rí

—EndFlash—

Kim JaeWon

Appa của Kim Jaejoong

Hắn vẫn còn nhớ người này. Chính ông ta là nguyên nhân để hắn biết đến sự̣ tồ̀n tạ̣i củ̉a cậu và cũng chính vì ông mà cậu đồng ý đến đây. Theo ấn tượng của hắn đó là người đàn ông hiền lành có phần nhút nhát

Có thật ông ta là người của bọn chúng hay vô tình bị kéo vào?

Rất có thể ông ta căm thù hắn vì đã bắt con trai mình mà hợp tác với chúng.

Không! Ông ta không có vẻ là loạ̣i người có gan là̀m thế. Không phải hắn tin tưởng con người của ông Kim. Lòng tin, hắn không có! Chỉ là người bình thường như ông Kim không thể quen biết với đám buôn vũ khí tầm cỡ quốc tế đó

Nếu đúng như vậy? Nếu ông ta vô tội thì sao?

Hắn có nên…?

Hắn làm sao thế này? Hắn đang cân nhắc một quyết định mà trước đây không bao giờ có trong từ điển làm người của mình

Vì cậu ư?

Cáu kỉnh với đáp án ấy, hắn ném mạnh cái remote lên bàn. Khệnh khạng đi lại bàn rót rượu ra ly, hắn cần nó để bình tĩnh hơn

Thật khó tin là có mộ̣t ngà̀y Leonard Hawkwing cần rượu để giữ mình ngồi yên

Từ lúc nhận điện của Kyung báo cậu đang ở bệnh viện với mẹ. Vì quá sock trước tin chồng bị bắt, bà Kim bị ngất phải đưa đi cấp cứu. Tình trạng không mấy khả quan.

Có lẽ hiện giờ cậu đang rất sợ hãi. Hắn như nhìn thấy thân hình nhỏ bé ngồi trên ghế đợi, đôi vai gầy khẽ run lên vì cố nén những tiếng nấc. Nhưng đôi mắt trong veo đã long lanh nước.

Cậu sẽ ngã quỵ mất!

Cái ý nghĩ muốn chạy đến bên cậu. Đứng từ xa thôi cũng được. Chỉ cần thấy được cậu, không phải qua lời tường thuật từ Kyung.

Nhưng hắn không thể.

Vì sĩ diện hay vì hắn biết cậu sẽ không ngã quỵ. Một người dám chống lại hắn thì không thể dễ dàng ngã quỵ như thế. Hắn không cho phép!

Nếu có một lúc nào đó cậu có gục ngã thì chỉ có thể trước hắn, chỉ có thể trong vòng tay hắn mà thôi.

Lại nhìn đồng hồ. Chiếc kim bằng vàng nặng nề chạ̣m số 12. Không riêng gì nó mà tất cả đồ vật trong phòng như đang run lẩy bẩy vì tương lai đen tối đang đợi nếu “người đó” không về ngay bây giờ

Tiếng bánh xe nghiến trên sỏi là̀m ngọn lử̃a trong đôi mắ́t kia dịu đi. Chiếc rèm khẽ vén lên đủ để nhìn thấy 1 bóng người đang lọang choạng bước xuống xe

Cơ thể nhỏ nhắ́n đứ́ng giữ̃a khoả̉ng sân rộ̣ng lớ́n mờ ảo mỏng manh như sương khói

“ Mặc thế sẽ bị sốt nữa cho xem.”

Lê từng bước lên bậc thềm của tòa lâu đài, cơn gió lạnh thổi qua dù nhẹ cũng khiến cậu hơi ngả về một bên. Phải rồi, bao nhiêu sức lực cậu đã dồn cả vào việc phải đứng vững khi cậu nghe tin appa bị bắt, là khi năn nỉ van xin được vào gặp mặt appa nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu, là lúc đứng đợi umma trứơc phòng cấp cứu, là khi bác sĩ thông báo: vì thể trạng yếu, gần đây có dấu hiện bị suy nhược thần kinh, giờ lại gặp cú sock này tình trạng đã rất xấu. Tuy hiện giờ đã ổn định nhưng không được để kích động nếu không sẽ không cứu được.

Gần đây umma bị suy nhược sao? Chắc chắn là do chuỵện của cậu. Tất cả là do cậu làm umma lo lắng.

“Jaejoong àh! Mày hư lắm”

Appa cậu bị bắt rồi. Bị bắt vì một tội mà chắc chắc không phải ông làm. Không bao giờ ông làm điều kinh khủng đó chỉ vì cái lý do vô lý mà họ đưa ra: bất mãn vì bị đuổi việc. Một người hiền lành như ông!

“Appa tôi bị oan!”

Cậu đã kêu gào như thế nhưng có ai chịu nghe cậu nói. Họ không tin!

“Jaejong àh! Mày vô dụng quá!”

“Appa! Umma! Con xin lỗi!”

Đưa đôi mắt thất thần nhìn cái đại sảnh trang lệ với những nội thất sa hoa nhưng sự lạnh lẽo luôn ngự trị, rực rỡ với hàng trăm ngọn đèn nhưng phảng phất cái u ám không tên.

mỗ̃i lần bước vào “tòa lâu đài bị chủ ám” là sự chán ghét trong Jaejoong lại dâng trà̀o. Giờ đây, nó có là địa ngục đi chăng nữa thì cậu cũng chẳng màng. Vì nếu appa umma có mệnh hệ gì thì cậu không còn lý do gì ở lại đây

Cậu sẽ được giải thóat

Vì khi đó cậu sẽ đi theo họ

– Cậu Jaejoong, cậu đã về!

Phải mất một giây, Jaejoong mới ý thức được ai đang nói chuyện với mình.

– Con chào bác Lee.

Cậu trả lời theo phản xạ. Nhìn lướt qua các gương mặt thân quen, cậu gật đầu, giọng yếu ớt

– Chào mọi người. Xin lỗi vì bắt mọi người chờ cửa

Sangmi đến bên cậu dịu dàng kéo cậu đến bên chiếc ghế lớn trong phòng khách

– Cậu đã mệt rồi, ngồi xuống đây nghĩ một chút đi. Để tôi lấy cho cậu ít Sôcôla nóng

Khi thả người xuống ghế, Jaejoong mới cảm giác được không chỉ đôi chân mà cả thân người cậu đều kiệt sức.

Changmin dè dặt ngồi xuống bên cậu, nói ngọng ngịu dù miệng không bận nhai gì:

– Jaejoong hyung, em..em đã nghe chuyện của bác Kim – nó hi vong cách xưng hô thân mật sẽ giúp jaejoong thấy ấm áp hơn – Em rất tiếc

– Changmin! – cậu gọi tên nó dịu dàng như hiểu được thành ý của nó

Changmin cụp mắt xuống. Nó không dám nhìn vào đôi mắt hiền lành đó. Nó bổng thấy xấu hổ chỉ vì nó biết trước tất cả mà không làm gì.

– Tôi cũng rất lấy làm tiếc với những việc đã xảy ra

Kim Bum nói. Bên cạnh anh, Dennis cũng gật đầu thay cho câu tương tự

Jaejoong dù mệt mỏi nhưng cố mỉm cười dù biết chắc nó giống mếu hơn

– Cảm ơn mọi người đã lo lắng nhiều nhưng mọi người yên tâm mọi chuyện rồi sẽ ổn

Cậu trấn an họ hay đang tự cho mình một hi vọng. Còn không?

– Đúng đúng, rồi sẽ ổn thôi huyng àh. Bác Kim sẽ được thả ra ngay thôi.- Changmin nói nhưng trong lòng biết là khó có thể.

– Đúng, appa cậu vô tội nên họ không thể giữ ông ấy mã̃i được – Ông Lee nói. Đó là câu khẳng định. Không hiểu sao, ông tin ông Kim vô tội

Jaejoong nghẹn lời, cảm thấy nước đang dâng lên khóe mắt. Cậu rất cảm động vì mọi người tin appa cậu vô tội. Họ chỉ đơn giản là tin ông bất chấp ngòai kia đang lên án ông. Còn một người tin là còn một hi vọng

– Tôi …

– Tuy vô tội nhưng không có nghĩa là sẽ được trả tự do

Jaejoong giật mình quay nhìn người vừa cắt ngang lời cậu. Chàng trai đang bước vào phòng khách – một người rất đẹp nhưng Jaejong chưa gặp bao giờ

– Tôi là Kim Heechul. Đã nghe kể nhiều nay mới được gặp, cậu Jaejoong! – Heechul chìa tay ra, mỉm cười – cậu không phiền khi tôi gọi như vậy chứ?

– Không sao, tôi..tôi thích được gọi vậy mà. – cậu lúng búng nắm lấy tay heechul – Rất hân hạnh được gặp anh Heechul-shi

– Tôi cũng thích được gọi là Heechul thôi

– Vâng, anh Heechul

– Rất xin lỗi vì câu nói khiếm nhã vừa nảy. Nhưng cậu hiểu cho đó là sự thật

Heechul thư thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện phớt lờ cái nhìn huyng-đang-nói-cái-quỉ-gì-thế của Changmin
– Có những lúc mình không làm và người ta tin mình không làm là hai chuyện hòan tòan khác nhau. Như trong trường hợp này, appa cậu đang ở vào thế bất lợi. Mọi chứng cứ đều chống lại ông ấy

– Vâng, tôi biết điều đó. Để họ tin và thả appa tôi là một chuyện rất khó khăn – cậu cười với heechul. Cậu không thể giận anh vì đã nói sự thật – nhưng tôi sẽ cố gắng hết mình để họ tin

Ngay lúc Jaejoong bước vào nhà, Heechul đã ngạc nhiên vì cậu không như trí tượng tượng của anh mà còn hơn thế. Đẹp, rất đẹp. Một vẻ đẹp trong sáng, thánh thiện. Giờ thì anh lại ngỡ ngàng vì sự chân thành, lòng tin tưởng và sự kiên định ở cậu. Bây giờ thì anh đã hiểu vì sao cậu lại chinh phục được cái bọn không-dễ-ưa-ai trong nhà này.

– Đôi khi quyết tâm không thì chưa đủ – anh vẫn giữ nụ cười từ tốn trên môi – Nhưng nếu có sự giúp đỡ thì khác

– Anh.. anh nói vậy có nghĩa là…? – Jaejong tròn mắt khó hiểu. Nhưng tất cả người xung quanh đã lờ mờ đóan ra

– Heechul hyung, không phải định nói…- Changming hỏi nhưng đã khẳng định

– Xin lỗi nhưng anh có thể nói rõ ra người có thể giúp appa tôi không.

– Xa tận chân trời gần ngay trước mắt

– KHÔNG ĐƯỢC ĐÂU! – changmin la lên.

Jaejoong nhìn Heechul, rồi nhìn Changmin. Cậu đã biết đó là ai. Đáng lý cậu phài nghĩ ra ngay từ đầu

Người có đủ quyền lực cứu appa cậu

Chỉ có thể là…hắn

….

– Sao hyung làm vậy hả? – Changmin nói lớn vớ́i heechul, vẻ mặt không tin nổi khi chắc chắn rằng Jaejoong đã đi khỏi tầm nghe

Không chỉ mình changmin mà mọi người đều ngạc nhiên khi anh đưa ra lời khuyên đó.

– Quý vị bình tĩnh mà nghĩ kĩ đi – anh ung dung uống ly sôcola Sangmi để trên bàn – Chẳng phải ngài là người duy nhất có thể giúp cậu ấy sao?

– Nhưng…

– Đó cũng là cách hay

Changmin khó chịu nhìn người chen vào câu phản đối của nó thành ra ghét luôn cái cảnh Heechul hớn hở chạy lại câu cổ người đó

– Hannie

Kyung nhìn anh cười trìu mến

– Chullie

Kim Bum cười cười

– Tôi không có ý cắt ngang nhưng có thể để mang đòan tụ lại sau được không? Hãy quay về vấn đề chính

– Đúng – Changmin dấm dẳng

– Cậu Jaejoong gặp Đức ngài trong tình trạng này liệu có ổn không? – Sangmi lo lắng – Lần cuối cùng họ gặp nhau đâu có vui vẻ gì

Heechul miễn cưỡng rời Kyung nhìn đám người đang nhặng xị lên kia

– Được cũng tốt mà không được cũng không thể tệ hơn bây giờ. Nhưng qua đó chúng ta được một phép thử – anh nhìn một lượt

Lắc đầu không hiểu

– Này nhé, nếu bình thường Ngài có dễ dàng ra tay cứu mộ̣t ngườ̀i không đem lại lợ̣i ích gì không?

Lắc đầu

– Đúng! Kết quả đề̀u phụ thuộc vào việc cậ̣u ấy có thể thuyế́t phụ̣c đượ̣c ngài hay không.

Heechul nháy mắt mỉm cười khi mọi cái mặt đều vỡ lẽ và nhìn anh bằng ánh mắt “không hổ là cánh tay phải của Đức ngài”

– Vậy cứ để cậu ấy thử vận may của mình – Lee quản gia lên tiếng

Đáp lại ông là những cái gật đầu tuy có hai cái hơi miễn cưỡng

– Tôi nghe kể ở đây có vụ cá cược phải không? Vậy là sắp phân định thắng thua rồi – Heechul vỗ tay nói. Trong khi Changmin nhận được nhiều cái lừ mắt

– Vậy hyung đặt bên nào? – Ki Bum hỏi

– Bên người thắng cuộc – anh quay sang ôm Kyung lơ những cái lắc đầu chán nản – Hannie của em đặt bên nào?

– Dĩ nhiên là theo Chullie – Kyung vòng tay ôm người yêu

Họ nhìn vào mắt nhau hiểu rằng ai sẽ là người thắng cuộc

 

Advertisements

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s