Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Phiên Ngoại [ Xuân Phong Nhất Bôi Tửu ]

Tác giả : Thâu Nhãn Sương Cầm

Dịch : QT sư phụ

Edit : Tiểu Nhược 

 

Một ngày nọ, Bạch Ngọc Lâu từ thư trai mua mấy quyển sách trở về, tuỳ ý lấy một cuốn đọc, ngoại đề “Ăn sai dược” 3 chữ thật to. Bạch Ngọc Lâu ngẩn ra, thầm nghĩ: “Cái này là đề mục gì a?” Lại nhìn thư danh bốn tự nhỏ nhỏ, “Nhàn Hạ Sương Cẩm”; hắn lại được dịp ngẩn người:”Cái này mà gọi là tên?”

 

Mở ra ngay trang đầu chỉ thấy “Ngươi ăn sai dược, ta muốn ngươi ăn sai dược, ta nói ngươi ăn sai ngươi liền ăn sai, ngươi không sai cũng phải sai, sai cũng chính là người ăn sai dược lớn nhất thiên địa.” Hắn xem đến mạc danh kì diệu, tay ném thư qua một bên mắng: “Thật uổng 10 đồng ta a.”

 

Hắn vừa bốc hoả liền ho khan, vội ăn dược đến lúc nuốt xuống mới phát giác, quả thật là ăn sai dược rồi.

 

  

Ngày thứ hai rời khỏi giường, Bạch Ngọc Lâu cảm thấy trong bụng khó chịu, Nhâm Lưu Thuỷ tay vén mành trúc, cười đem đến thanh chúc tô điểm tủm tỉm cười: “Ngọc Lâu, ngươi muốn ăn gì, ta đút cho ngươi.”

 

Bạch Ngọc Lâu lắc lắc đầu, trong cuống họng dâng lên ý vị nhịn không được, há miệng nôn ra 2 quả cầu bằng ngón tay cái, rơi xuống đất lăn một vòng. Tinh tế nhìn kĩ, thứ kia một đầu nhỏ một đầu lớn, vỏ ngoài trắng trơn bóng, rõ ràng là nhị đản. Nhâm Lưu Thuỷ trợn mắt há hốc mồm, ngắm đản một lúc lâu sau, hỏi: “Này, đây là cái gì?”

 

Bạch Ngọc Lâu nói: “Đản.”

 

Nhâm Lưu Thuỷ ngập ngừng nói: “Ngươi…ngươi…sinh…đản?!”

 

Bạch Ngọc Lâu lạnh lùng trả lời: “Có lẽ đúng.”

 

Nhâm Lưu Thuỷ tiếp tục hỏi: “Vậy, vậy làm sao bây giờ?”

 

Bạch Ngọc Lâu đáp: “Đem đản nấu canh.”

 

Nhâm Lưu Thuỷ lắp bắp kinh hãi: “Điều này không được a! Nếu là ngươi sinh, cũng có một nửa của ta.” Thật cẩn thận đem hai quả đản kiểm tra, nói: “Ta đi tìm mẫu nga ấp, xem có thể hay không ấp ra gì a.”

 

Bất tri bất giác hai tháng đi qua. Một ngày sau giờ ngọ, Nhâm Lưu Thuỷ mỗi vẽ nụ cười tay bế một đôi tước điểu đi đến, nói: “A Bạch, ngươi xem, nở ra một đôi bạch Khổng Tước.”

 

Bạch Ngọc Lâu đang xem sổ sách, hắn sớm đã đem chuyện này quẳng ra sau đầu, cứ ngỡ mình nằm mơ thấy ác mộng, không thể nghĩ được quả thực ấp ra điểu vừa giận vừa sợ, phun ra ngụm tiên huyết quát: “Người tới! Đem điểu đi đôn!”

 

Nhâm Lưu Thuỷ kêu lên: “A Bạch! Ngươi sao có thể nhẫn tâm như thế, đây chính là cốt nhục của chúng ta!” Vội vàng đem đôi tiểu tước ôm vào trong lòng, đôi chim nhỏ trên người đã mọc lông tơ; ánh mắt đen lúng liếng, thật là đáng yêu. Một nhân nhị điểu tam ánh mắt đen như mực ngập tràn nước nhìn Bạch Ngọc Lâu.

 

Bạch Ngọc Lâu chịu không nổi bị cái nhìn chằm chằm mong đợi, phất phất tay, lo lắng nói: “Thứ này ăn cái gì? Gọi người lộng điểm nhi đến dưỡng.”

 

Nhâm Lưu Thuỷ mừng rỡ: “A Bạch, ta cũng biết ngươi luyến tiếc.”

 

Đem tiểu tước đặt trên tháp thượng, cùng chúng nó chơi đùa. Bạch Ngọc Lâu xem hắn đậu hai con khổng tước rất tốt, trong lòng sinh khí, hung tợn vung tay. Chỉ nghe thanh thanh thuý thuý “Ba” một tiếng vang lên, Nhâm Lưu Thuỷ ôm mặt uỷ khuất: “A Bạch, đang hảo hảo ngươi đánh ta làm gì?”

 

Bạch Ngọc Lâu bừng tỉnh, vẫy vẫy tay nói: “Lão tử vui!”

 

Ngày kế, Bạch Ngọc Lâu nhớ quyển thư mạc danh kỳ hiệu kia, tìm nhiều lần ở phòng ngủ nhưng cũng không được.

 

 

 

Advertisements

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s