Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Huề Thủ [5]

 

 Ngũ Chương – Ở Chung

“Nam tử hai ngày này ăn cơm có nhiều lên nha!” Tại trù phòng, Vương sư phó béo đô đô đem vài cái bánh bao đưa cho Trịnh Nam, cười tủm tỉm, “Một hài tử nên ăn nhiều mới đúng! Nhất là ngươi, Nam tử! Không phải ta nói chứ nhìn ngươi gầy đến gió thổi cũng bay, có giống nam nhi không? Ăn nhiều! Ăn nhiều bộ dáng mới mạnh khỏe a!”

Vì thế, lại đưa qua thêm hai cái bánh bao.

Trịnh Nam không nói gì, lệ rơi – trong phòng hắn còn dưỡng thêm một người, có thể không ăn nhiều sao?

 

Trịnh Nam không hiểu, vì cái gì giáo chủ đại nhân không trở về Hắc Mộc Nhai – nga, hiện tại y chưa làm giáo chủ, bất quá giáo chủ đại nhân thật sự phong hoa (tao nhã và có tài) thấm đậm lòng người, lão nhân Nhậm Ngã Hành tuyệt đối là không so bì được, cho nên, bị một người hoa lệ vượt qua cũng là chuyện thường.(hự hự anh so sắc hả trời!!!)

Quay lại câu chuyện, từ ba ngày trước giáo chủ đại nhân mang theo một thân trọng thương đặt chân vào tiểu nhĩ phòng Trịnh Nam, nguyên bản cuộc sống an nhàn đã hoàn toàn cách xa hắn.

Mỗi ngày đến giờ ăn đều phải đem thức ăn cống nạp cho giáo chủ đại nhân, bản thân có đói bụng chỉ có thể lén lút chạy đến phòng bếp tìm chút tàn canh lãnh chích (thức ăn thừa); Nửa năm nay dựa vào lợi thế quai xảo thảo hỉ (bộ dáng đáng yêu biết nghe lời) của mình cực khổ tích góp được it bạc lẻ cũng phải cầm đi mua thuốc – điều kì quái nhất, vì tìm cái cớ thật tốt đi mua thuốc cho giáo chủ đại nhân, trên đùi hắn xuất hiện một vết thương chảy thật nhiều máu!  Hắn còn không có dược để dùng – vì mua dược về,  giáo chủ đại nhân dùng còn không đủ…

Điều làm Trịnh Nam lo lắng chính là viên thuốc độc nuốt vào trước đó : Tuy hắn cực thưởng thức giáo chủ đại nhân nhưng hắn cũng hiểu được, giáo chủ đại nhân không phải là người sẽ nhân từ nương tay, hắn vẫn là một oa nhi, có phải lợi dụng xong liền diệt khẩu? Đó mới là vấn đề a!

Bi thương nuốt ba cái bánh bao lấp bụng, Trịnh Nam bắt đầu công việc chẻ củi – ô ô, chân đau quá a.

Tại sao giáo chủ đại nhân không trở về Hắc Mộc Nhai? Rõ ràng bản thân đã ở địa vị cao, trở về nhất định là hào trạch mỹ thực, tuấn nam mỹ nữ hầu hạ còn có hảo dược thậm chí được vị danh y Bình Nhất Chỉ trong truyền thuyết trị thương, nhưng giáo chủ đại nhân vì cái gì lại coi trọng tiểu nhĩ phòng của hắn?

Ngươi đến chiếm phòng ta!

Ngươi cho ta ăn độc dược!

Ngươi làm chân ta bị thương – miệng vết thương dài chảy khá nhiều máu dù chỉ cắt qua da cũng không đáng lo ngại, nhưng cũng đau a…

Những điều đó hắn không có can đảm nói với giáo chủ đại nhân a, đồng hài Trịnh Nam đem tất cả buồn bực phát tiết lên trên đống củi gỗ.

Vất vả làm xong công việc của một ngày, lại chạy đi học một chữ mới, Trịnh Nam ủ rủ ủ rủ trở lại nhĩ phòng – được rồi, hắn thừa nhận, hắn sợ hãi.

Giáo chủ đại nhân khí tức quá cường đại, mặc dù yêu nghiệt mị nhân, hắn cũng không dám nhìn! Sợ không thể khống chế được bản thân lại nhìn chằm chằm không chớp, vạn nhất bị thưởng một cây tú hoa châm…

Lắc lắc đầu đem những hình ảnh đáng sợ đuổi đi, Trịnh Nam cẩn trọng mở cửa phòng – ân, trong phòng trống rỗng một người cũng không.

Chờ hắn đóng cửa quay người lại, giáo chủ đại nhân đã nằm trên giường, mỹ nhân bán y (y phục mặc nữa bên), mỹ đến muốn kêu một tiếng yêu nghiệt a…

“Hôm nay về trễ.” Giáo chủ đại nhân ngữ điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Trịnh Nam vội lấy gói thuốc trong lòng ra, ngoan ngoãn dâng lên:” Hôm nay chưởng quầy hưng trí, dạy thêm vài chữ.”

Kiểm tra tỉ mỉ cẩn thận, Đông Phương Bất Bại mới thay dược cho vết thương.

Trịnh Nam nhịn không được liếc mắt một cái: Miệng vết thương thật khủng khiếp! Bụng bị xuyên thủng, dưới xương sườn bên trái còn có một đạo vết đao, rất dữ tợn.

Trịnh Nam không khỏi nhớ đến ngày đó vừa gặp được y.

Hắn cung kính hành lễ, miệng nói “Ân nhân,”hỏi có hay không có chuyện cần hắn làm, hắn muốn đáp ơn cứu mạng.

Đông Phương Bất Bại lại thực lạnh nhạt:” Ta chỉ ở nơi này của ngươi trụ tạm vài ngày, dưỡng thương hảo liền đi.”

Sau đó, hắn lần đầu tiên nhìn thấy được vết thương như thế.

“Sợ?” Đứa nhỏ trước mặt thấy vết thương của mình liền lộ ra khuôn mặt trắng bệch, Đông Phương Bất Bại hé ra nụ cười nhạt – thật đáng tiếc là Trịnh Nam không có nhìn thấy.

Nghe thấy y hỏi, Trịnh Nam thật sự gật đầu:” Rất sợ.”

Hắn thật sự là sợ, tuy làm người hai kiếp nhưng kiểu vết thương dọa người thế này vẫn là lần đầu gặp phải, trong ấn tượng giáo chủ đại nhân phong hoa tuyệt đại cũng có thời điểm bị thương nặng như vậy?

Nhưng giáo chủ đại nhân lại không giống như người bị thương, nhìn đến vết thương mạo huyết (nhuốm đầy máu) sắc mặt bất biến, xé y phục buộc lại vết thương, sau đó bình tĩnh phân phó hắn làm cái này cái kia thuận tiện uy hiếp thêm vài câu.

“Miệng vết thương… không đau sao?” Như bị ma xui quỷ khiến Trịnh Nam không nghĩ ngợi hỏi một câu như thế. Đến lúc hối hận thật hận không thể đào hố chôn mình nhưng lời đã nói vô pháp thu hồi.

Nghe được câu hỏi của hắn, giáo chủ đại nhân dường như hơi hơi ngẩn ra một lúc cũng không phản ứng – đương nhiên, cũng có khả năng người ta căn bản không để tâm đến nghe một tiểu thí hài như hắn nói chuyện. 

 Thật cẩn thận đợi một hồi giáo chủ đại nhân hảo hảo băng bó vết thương xong lại bắt đầu luyện công, Trịnh Nam lấy thêm can đảm, từng bước từng bước cọ cọ đến bên gường, từ dưới sàng túm ra một bọc nhỏ — bên trong là quần áo của hắn – im lặng trải làm giường.

Đã cuối xuân nhưng đêm xuống hàn khí cũng thật lãnh, Trịnh Nam không tin giáo chủ đại nhân sẽ chấp nhận mình ngủ cùng, hắn chỉ có thể tự lực cánh sinh làm cho bản thân thoải mái thôi a.

Hắn vừa trải xong run run nằm xuống, âm thanh đột nhiên vang đến.

“Sáng ngày mai tất cả sẽ khôi phục nguyên dạng.”

“A?” Người trì độn nào đó phải một lúc sau mới phát hiện là giáo chủ đại nhân lên tiếng, hắn vội vàng gật đầu không ngừng.

Ở chung ba ngày, Trịnh Nam cảm thấy giáo chủ đại nhân cùng trong tưởng tượng của mình không giống.

Có lúc hắn lại cảm thấy, giáo chủ đại nhân nên như thế này…

Giáo chủ đại nhân rất tĩnh lặng.

Mỗi ngày trừ bỏ ăn cơm cùng đổi dược, chính là lặng lặng ngồi đó vận công chữa thương, nếu có người đến tìm hắn giáo chủ đại nhân sẽ biến mất không thấy đâu – đến nay Trịnh Nam vẫn không hiểu được, ở đây chỉ là căn phòng nhỏ sao có thể giấu được được một cái đại nhân còn sống!.

Nhìn nam hài trước mặt bộ dạng lạc vào cõi hư không, Đông Phương Bất Bại không biết nên nói gì: Trừ bỏ lúc ban đầu nhìn thấy y có chút kinh hách, tiểu tử này giống như một chút cũng không sợ hắn.!

Hắn, Phó giáo chủ Ma Giáo a! Tâm ngoan thủ lạt, tại nơi phụ cận Hắc Mộc Nhai, chỉ cần nói tên hắn cũng dọa tiểu hài nhi khóc cả đêm nhưng cư nhiên có người không sợ hắn!

Có lẽ, tiểu tử này không biết hắn là ai đi?

 Trịnh Nam bộ dáng vẫn như trước không biết đang suy nghĩ gì, Đông Phương Bất Bại nhịn không được nhẹ nhàng ho một tiếng.

Lại trông thấy hắn chợt bừng tỉnh liền đưa mắt nhìn trộm y một cái lại lén lút thở phào một hơi, không biết sao Đông Phương Bất Bại bỗng dưng muốn cười.

 

 

*tung hoa a tung hoa* thiên a, đoạn edit mỹ nhân chính thức của ta *nhảy nhảy múa múa*

Advertisements

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s