Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Cổ tích tình yêu của quỷ hút máu – chương 1 (thượng)

Chương 1 (thượng)

 

Mùa xuân bao giờ cũng đẹp, mà Paris vào mùa xuân càng phá lệ mê người.

Vùng ngoại ô, hai bên đường cây cỏ mọc xanh biếc, hơn mười tòa biệt thự nằm hỗn độn một cách kỳ lạ. Mỗi một biệt thự đều có phong cách độc đáo riêng của chính mình, biểu hiện cá tính và sở thích của chủ nhân.

Buổi chiều, một chiếc BMW màu đen theo đường lớn chạy đến, đậu bên ngoài cánh cửa sắt của một tòa phủ đệ, sau đó, một nam nhân mặc tây trang giày da bước xuống xe, tiếng chuông cửa vang lên.

Biệt thự này chiếm một khu vực tương đối lớn, đối diện cánh cửa sắt được chạm trổ tinh xảo là bãi cỏ được cắt tỉa sạch sẽ. Chính giữa bãi cỏ có một tòa suối phun vĩ đại, thiếu nữ xinh đẹp được bọc một tần lụa mỏng dáng dấp thướt tha đang nâng trên vai một thủy bình, dòng nước róc rách chảy ra từ miệng bình nghiêng theo hình thể mềm mại của nàng chảy vào bên trong hồ.

Phía sau thảm cỏ là một công trình kiến trúc ba tầng bạch sắc. Giờ đây, bên trong thư phòng lầu hai, nơi chủ nhân của toà phủ đệ xa hoa này đang ngồi – Eniko Virtue Santos 28 tuổi đang thư thái ngồi trên ghế dựa bọc da rộng lớn, nhàn nhã xem tiểu thuyết trinh thám.

Buông quyển sách trên tay, Ngải Ni Khả thong thả đứng lên, duỗi thân mình một chút. Hắn cao khoảng 5 thước mười tấc (tính theo đơn vị độ dài của Anh là cỡ 1m78 đó), vai rộng, eo nhỏ, mông săn chắc, hai chân thon dài mà cường tráng, áo sơmi quấn sợi đay cùng quần âu vừa vặn ôm sát lộ ra độ cong hoàn hảo của thân thể nổi bật khiến kẻ khác đố kị.

Từ một bên quầy rượu lấy ra chai vang đỏ và một ly rượu thủy tinh chân cao, Ngải Ni Khả rót cho mình một ly, bưng theo ly rượu lững thững đi tới trước cửa sổ, thoải mái giơ chân ngồi trên bệ cửa sổ rộng lớn, hắn lúc này mới nhàn nhã đưa ly rượu lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, tầm mắt tùy ý chuyển đến bãi cỏ bên ngoài cửa sổ.

Vẻ ngoài tuấn mỹ, vóc dáng thon dài rắn rỏi, khí chất quý tộc tao nhã giống như đối với mọi thứ không chút nào lưu tâm, ánh mắt lãnh đạm cùng đôi môi mềm mại luôn tươi cười mà hàm chứa vài phần tà ác, khiến Ngải Ni Khả tràn đầy mị lực lôi cuốn của nam nhân. Giờ phút này theo cửa sổ rộng mở, ánh nắng chiếu vào đang dịu dàng hôn lên mái tóc vàng xinh đẹp của hắn, khiến chúng nó ở giữa ánh mặt trời phát ra quang mang sáng rực lấp lánh. Vài sợi tóc ngang bướng rơi trên trán hắn buông xuống trên đôi mắt sâu đang tràn đầy vẻ tò mò.

Người như vậy có tồn tại sao? Xứng với mỹ mạo và khí chất của hắn, Ngải Ni Khả xuất thân cực kỳ cao quý, gia tộc của hắn khả dĩ xuyên suốt lịch sử ngược dòng thời gian đến Âu Châu cổ xưa chính là dòng họ hoàng gia, hiện tại trên người Ngải Ni Khả còn có phong hào Công Tước. Tuy rằng hiện tại không ai quan tâm đến những cái gọi là phong hàm quý tộc này, nhưng xuất thân cao quý vẫn chính là đủ để cho rất nhiều người lâm vào ước ao. Huống chi gia tộc từng hiển hách một thời lưu cho Ngải Ni Khả không chỉ có danh hiệu Công Tước, còn có khối đất đắt tiền nhất Paris cùng nhiều bất động sản châu báu đồ cổ ── đơn giản chỉ tiền thuê vài khối đất kia, liền đủ để cho Ngải Ni Khả tiêu xài đến hai ba đời mà không cần lo lắng.

Này hết thảy làm cho Ngải Ni Khả không cần làm việc liền an nhàn hưởng thụ cuộc sống xa hoa, mà bề ngoài hắn khôi ngô tuấn tú, tác phong điềm đạm tao nhã cùng xuất thân hào phú thì cam đoan bên mình vĩnh viễn sẽ không thiếu mỹ nhân xoay quanh.

Nhàn nhã, phóng túng, phong lưu, hoa tâm, muốn mọi thứ đều có thể dễ dàng đạt được, không  cần tốn công lo lắng truy cầu thứ gì, cuộc sống tràn đầy xa xỉ và hưởng thụ, đồng thời một chút cũng không có sa sút tinh thần ── đây là cách sống của Ngải Ni Khả 28 năm nay.

Cuộc sống như thế có đúng không khiến Ngải Ni Khả thờ ơ với tất cả mọi thứ, không thèm quan tâm, hắn rất dễ dàng đối với một thứ gì đó cảm thấy hứng thú, nhưng tốc độ mất hứng so với cảm thấy hứng thú còn nhanh hơn.

Thời gian qua lâu quả thực nhàm chán, hắn đã thật lâu chưa tìm được chuyện tình khiến hắn cảm thấy hứng thú. Ngải Ni Khả bộ dạng uể oải nhìn thảm cỏ xanh ngoài cửa sổ, còn có chim nhỏ nhảy tới nhảy lui khoái hoạt dưới nắng, nhịn không được  thở dài.

Tiếng gõ cửa khe khẽ vang.

“Vào đi.”

Ngải Ni Khả phân phó, cũng không có ngoảnh lại.

“Santos tiên sinh, luật sư của tổ phụ người tới.”

Là trợ lý riêng của Ngải Ni Khả – Bourgeois Dennis đẩy cửa ra, đứng ngoài cửa cung kính nói. Thanh niên Dennis có mái tóc ngắn màu nâu nhạt, đôi mắt màu nâu nhu hòa không tương xứng với vẻ trầm ổn cùng bình tĩnh của người đã trưởng thành, từ sinh hoạt của Ngải Ni Khả đến hết thảy những việc vụn vặt, hầu như đều do một tay hắn phụ trách.

“Nga, phải không? Thỉnh hắn đến đây đi.” Ngải Ni Khả khiêu mi, nghe tin này có chút buồn bực, nghĩ nghĩ một chút, hắn phân phó.

Không lâu sau, cửa thư phòng đẩy ra, luật sư đi đến.

“Santos tiên sinh, thật có lỗi đã quấy rầy người, bất quá, về di sản tổ phụ để lại cho ngài, còn có chút vấn đề phiền toái cần người quyết định.” Luật sư nhìn qua biểu tình đặc biệt nghiêm túc, Ngải Ni Khả hướng hắn gật nhẹ, hắn lập tức ngắn gọn nói rõ lý do bản thân đến.

“Ân, có chuyện gì phiền toái chứ?”

Ngải Ni Khả tao nhã ngồi xuống, nâng hai tay đặt dưới cằm, mỉm cười hỏi.

“Là như vậy, trong di chúc của tổ phụ của người chỉ rõ để lại cho người một tòa lâu đài cổ…..”

“Ngươi nói một tòa lâu đài cổ?” Ngải Ni Khả hơi chau hàng lông mày xinh đẹp của hắn, đối với tin tức kì lạ này có một chút nghi ngờ.

“Đúng vậy, Santos tiên sinh, một tòa lâu đài cổ.”

Luật sư gật đầu, khẳng định lại lần nữa.

“Tuy một tòa lâu đài cổ là có chút khó hiểu, bất quá ta thật ra có thể lý giải, dù sao tổ phụ tôn kính trước kia luôn mong ta có cuộc sống quý tộc vô cùng náo nhiệt, yêu thương lưu lại cho đứa cháu trai hắn một tòa lâu đài cũng là dụng tâm phi thường tốt….Chẳng qua ta thật không biết sản nghiệp của nhà chúng ta còn có một lâu đài cổ.”

Ngải Ni Khả bất đắc dĩ nhún vai, mỉm cười đứng lên.

Luật sư cũng cười cười, hắn lắc đầu, nói rõ lí do: “Sản nghiệp gia tộc Santose xác thực không có tòa lâu đài loại này, lâu đài cổ kia là lão Santos tiên sinh năm trước đặc biệt đi Đức mua lại, nhưng vừa xong xuôi thủ tục thì phải nhập viện, mãi cho đến tháng trước qua đời cũng không kịp liếc nhìn tòa lâu đài kia. Cho nên, tòa lâu đài ấy vẫn đặt ở nơi đó cũng không có người qua, mà hiện tại, nó đã trở thành của người.”

“Phải không?” Ngải Ni Khả nhíu mày, cười cho có lệ, rõ ràng đối với tin tức này không có gì hứng thú.

“Tòa lâu đài này nằm cách thành phố Koblenz nước Đức 23km về phía nam, cách đó không xa chính là sông Rhein, nó có một cái tên phi thường mỹ lệ ── Dạ Bảo.” Luật sư cúi xuống mở tư liệu cầm trong tay đưa đến trước mặt Ngải Ni Khả, đồng thời giải thích rõ.

“Dạ Bảo, nghe nói là một địa phương vô cùng đẹp. Chẳng qua ta cũng biết tòa lâu đài cổ bỏ hoang kia có kiểu dáng, nguồn gốc là phế tích từ thời trung cổ……loại lâu đài này chỉ cần phí sửa chữa cũng đã là con số thiên văn, nhưng lại không có khả năng làm tổn hại đến những thứ bên trong. Hơn nữa, ta muốn một tòa lâu đài để làm gì? Ta không nghĩ đến ở nơi như vậy cho ta cảm giác hứng thú. Tổ phụ thân mến thật sự là làm khó dễ ta rồi.”

Ngải Ni Khả xoa xoa mi tâm, lầm bầm oán giận.

“Vậy người tính xử lý nó thế nào đây? Nếu người thực sự đối với nó không có hứng thú, có thể cân nhắc đem bán đi. Nhưng nếu thật sự quyết định bán nó, nhất định phải tự mình đi Đức giải quyết một số thủ tục, dù sao tòa lâu đài này cũng là di tích lịch sử cực kỳ nổi tiếng, luật rất nghiêm chặt. Nếu người không tính toán bán ra, người cũng phải đi thực hiện một vài hình thức xác nhận mới được.

Luật sư đưa ra kiến nghị.

“Nga, có vẻ như thật là phiền phức, xem ra dù thế nào ta cũng phải đi Đức một chuyến. Được rồi, ta cũng muốn đi nhìn xem Dạ Bảo rốt cuộc là mỹ lệ như thế nào .”

Ngải Ni Khả trầm ngâm một thoáng, có chút bất đắc dĩ ┐(─__─)┌  (ta cũng không biết phải diễn tả sao nữa huhu)

“Vậy Santos tiên sinh khi nào thì người có thời gian rãnh? Có thể cho ta thời gian chính xác không? Ta sẽ hảo giúp người an bài lộ trình.” Luật sư hỏi.

“Nga, luật sư tiên sinh, ngươi biết ta và ngươi không giống nhau, ta là người 365 ngày đều nhàn rỗi….Ngày mai  ta có thể xuất phát, ngươi giúp ta sắp xếp lịch trình đi, ta đi nhìn một tí tòa lâu đài xinh đẹp kia của ta ── nghe nói sông Rhein tháng này phi thường xinh đẹp, mà bờ sông Rhein, chính là nơi có rất nhiều mỹ nhân.”

Ngải Ni Khả mỉm cười, ánh mắt lóe lóe (sao giống bộ dạng sắc lang vậy nè =]]). Bất luận nói như thế nào, rốt cuộc có một số việc hắn làm rất tốt.

Sông Rhein xinh đẹp lẳng lặng trôi, nước sông ở tháng này chảy rất êm được ánh mặt trời chiếu xuống tỏa ra quang mang ấm áp. Dòng sông uốn lượn nhiều khúc, nếu ngươi ngồi du thuyền xuôi dòng xuống, sẽ thấy ở hai bên là núi cao hiểm trở, trên vách núi có một tòa lâu đài cổ kính nguy nga đứng sừng sững, dưới bầu trời xanh lam, bày ra phong thái thiên hình vạn trạng.

 Dạ Bảo là một tòa lâu đài lớn đến không thể tưởng tượng được, đứng sừng sững trên gò núi thấp bé, xung quanh nó còn lại là đồng cỏ bạt ngàn. Mặc dù thoạt nhìn không hùng vĩ lắm, thế nhưng lại có một loại ý vị đặc biệt tao nhã và tinh tế.

Dạ Bảo cách Koblenz nữa giờ chạy xe, Ngải Ni Khả sáng sớm đã xuất phát, thời điểm đến Dạ Bảo, ước chừng đúng 9h30 sáng.

“Lâu đài thật mỹ lệ, ta nghĩ ta đã bắt đầu cảm thấy thích thú với nó rồi.”

Ngải Ni Khả đứng bên ngoài Dạ Bảo, nhìn công trình kiến trúc tinh tế trước mắt, nhịn không được dâng lên tán thưởng.

Dưới bầu trời trong xanh, dương quang buổi sáng chiếu vào bên trong kiến trúc tinh xảo trước mặt hắn, nương theo từng tầng rõ rệt dưới bóng râm, dội lại bức tường đá thô quánh cùng tạo hình ưu nhã , cái loại ý vị thần bí này thật sự rất khó dùng một lời mà hình dung hết.

Vừa tán thưởng, Ngải Ni Khả chậm rãi tiêu sái đi vào bên trong lâu đài. Bốn phía lâu đài là tường thành thấp hơn, mỗi một góc tường thành đều có một tòa tháp nhỏ, đỉnh hình chóp nón, hoa văn chạm nổi phi thường đặc biệt. Ở vị trí trung tâm lâu đài, một cột đá từ lầu chính lên đỉnh tầng lầu ba, toàn bộ dùng đá thật to xây nên, kiểu dáng phong phú mà cổ điển.

Ngải Ni Khả thong thả bước vào bên trong lầu chính. Lầu chính gồm nhiều phòng lớn nhỏ khác nhau, chính diện là phòng lớn nhất nhìn qua phi thường rộng rãi, cơ hồ có thể dung nạp hơn trăm người cùng khiêu vũ.

Ngải Ni Khả một mực ngẩng đầu đánh giá nóc nhà hình vòm treo cùng không dưới mười cái đèn chùm thủy tinh, thoáng không đề phòng dưới chân là một đống gạch ngói vụn, hắn loạng choạng vịn vào cái bàn đang hé ra mới đứng vững được, chính là tay hắn lại bị nhiễm một mảnh tro bụi dơ bẩn trên bàn.

“Chết tiệt, ta dám đánh cuộc, nơi này chí ít một trăm năm nay không ai tiến vào.” Ngải Ni Khả vừa oán giận vừa móc ra khăn lau sạch tay mình.

Xem hết tầng một, Ngải Ni Khả giẫm lên cầu thang hướng lên lầu hai gặp rung động phát ra tiếng kẽo kẹt. Đứng ở đầu cầu thang, hắn mọi nơi đánh giá bố trí lầu hai.
Lầu hai chia đồ vật thành hai bên, đối diện cầu thang chính là một sân phơi đang để cửa mở, từ sân ánh mặt trời chiếu vào soi rõ mọi vật ở tầng hai. Tuy rằng khắp nơi đều là tro bụi, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn ra cảnh sắc lộng lẫy trước đây.

Thiết kế hoàn toàn khép kín làm cho cả tầng gác nhìn qua âm u tĩnh mịch, hành lang dài, những cánh cửa đều gắt gao đóng chặt, hơn nữa tro bụi trôi bồng bềnh trong không khí tạo vị đạo kỳ quái, làm cho người ta cảm thấy cực kỳ âm u huyền bí.

Ngải Ni Khả bước đi ven theo hành lang hướng đông. Xuôi theo hơn mười gian phòng bày biện giống nhau,  một nơi đã từng vô cùng lộng lẫy tráng lệ thời điểm này mọi hào quang đều bị che mờ dưới lớp bụi dày, khiến người ta nhịn không được cảm thấy thương cảm.

Đi đến cuối hành lang, Ngải Ni Khả đột nhiên phát giác, ở cuối hành lang có một chỗ rẽ, quẹo vào còn có một gian phòng.

Thiết kế kỳ quái này gợi lên tính tò mò của Ngải Ni Khả, hắn tiến đến cửa gian phòng kia, dừng lại nhìn kỹ.

Cửa phòng làm bằng gỗ phi thường dày, nhìn qua cực kỳ nặng và kiên cố, mặt trên cửa còn chạm trổ hoa văn phức tạp. Bởi vì nằm trên chỗ ngoặt của hành lang dài tĩnh mịch, nơi này trở nên cực kỳ tối tăm không một tia sáng.

Ngải Ni Khả thuận tay đẩy, cánh cửa phòng chậm rãi mở ra, thế nhưng ngoài dự tính không hề phát ra thanh âm.

Trong phòng cực kỳ tối, lúc này Ngải Ni Khả căn bản cái gì cũng đều nhìn không thấy. Một lát sau, khi đã thích ứng dần với bóng tối mới nhận ra được mọi thứ trong phòng.

Rốt cuộc thấy rõ cảnh vật xung quanh phòng, Ngải Ni Khả thất thần.

Lâu đài cổ này tất cả đều trải đầy tro bụi ──  này thật ra rất bình thường, mất trăm năm qua đều không có người ở đây, không có tro bụi mới là lạ. Thế nhưng trong căn phòng hiện nay, lại dị thường sạch sẽ và ngăn nắp.

Tuy rằng trên cửa sổ có bức màn màu đen thật dày che đi phần lớn ánh sáng, thế nhưng bên ngoài đúng là ban ngày, cho nên tầm nhìn trong phòng vẫn là có một chút mỏng manh. Phòng phi thường rộng lớn, gia cụ cũng không nhiều, ngoài cái bàn ra thì chỉ có một cái ghế dựa cũ, chính là đặt giữa phòng là một chiếc giường thật lớn. Trên giường chăn mền thật dày, và đều cùng là một màu đen tinh khiết.

Đánh giá dưới chân thảm cũng thuần một màu đen, gia cụ thuần đen, giường thuần đen, Ngải Ni Khả cơ hồ có loại ảo giác bầu không khí trong phòng này đều một màu đen thuần khiết.

Một lâu đài cổ bỏ hoang cả trăm năm, như thế nào lại có một gian phòng sạch sẽ ngăn ngắp như thế? Nhưng lại bày biện màu sắc kỳ dị như vậy?

Liếc nhìn hết thảy mọi thứ trong phòng, Ngải Ni Khả theo bản năng cảm thấy xung quanh mình lưu động một loại khí tức âm trầm.

Cau mày, Ngải Ni Khả cảm thấy tức giận bản thân đã đi đến gian phòng này, hắn chính là chưa bao giờ tin vào chuyện quỷ thần.

Ánh mắt Ngải Ni Khả lần thứ hai rơi vào trên chiếc giường to lớn kia, trong ngực đột nhiên sinh ra một loại cảm giác kỳ quái ── dưới đống chăn mền dường như có người.

Đây là không có khả năng, chỗ này đã bỏ hoang ít nhất mấy trăm năm, như thế nào có thể có người ở trong này ngủ chứ? Lắc đầu, Ngải Ni Khả phủ nhận ý nghĩ hoang đường của bản thân.

Thế nhưng, cảm giác người này tồn tại lại càng ngày càng mãnh liệt, Ngải Ni Khả càng tò mò hơn, nhịn không được đi qua.

Sự thật chứng minh, trực giác Ngải Ni Khả không lầm ── trên giường quả thật có người.

Nhìn người trên giường nhắm mắt ngủ say, Ngải Ni Khả nhịn không được hút một ngụm khí lạnh.

Da thịt tái nhợt đến không có một chút huyết sắc bày ra một loại cảm giác trong suốt, đôi môi như cánh hoa mỏng cùng dạng tái nhợt không huyết sắc. Hiện ra đường cong cánh môi rõ ràng sắc sảo, sóng mũi cao thẳng, lại thêm hàng lông mày dày và dài, hết thảy phối lại cùng một chỗ, tạo thành một dung mạo hoa mỹ tràn đầy mị lực nam tính. Mi dài uốn cong, rũ xuống như chiếc lông chim màu đen phát ra tia quang mang lam sắc óng ánh mập mờ trong bóng tối đạm mạt, chính là con người đẹp đẽ và rực rỡ này bên trong hỗn độn nhẹ nhàng hít thở một cách yếu ớt.

Nam nhân này nhìn qua tuổi còn rất trẻ, cho dù dưới ánh sáng mỏng manh như vậy, hắn vẫn như cũ xinh đẹp đủ để cho tim người ta ngừng đập.

Rõ ràng chỗ này phủ bụi đã mấy trăm năm, như thế nào lại đột nhiên xuất hiện một mỹ nhân đang say giấc như vậy? Chẳng lẽ hắn đột nhiên đến sai thời không, gặp phải người đẹp say ngủ đang chờ đợi hoàng tử đến hôn tỉnh?

Ngải Ni Khả đột nhiên sinh ra một loại cảm giác cực kỳ hoang đường, hắn nhịn không được ngẩng đầu nhìn bốn phía chung quanh, muống xác định chính mình quả thật đang ở tòa lâu đài nước Đức thế kỷ 21, mà không phải đi lạc vào thế giới cổ tích.

Xung quanh phòng này vẫn giống như cũ khi hắn bước vào khiến Ngải Ni Khả khôi phục bình tĩnh. Cúi đầu, ánh mắt hắn lần nữa dừng ở người nam nhân trên giường.

Hắn chưa từng gặp qua người nào xinh đẹp như vậy, Ngải Ni Khả hít một hơi, rốt cục minh bạch tại sao năm xưa Helen xinh đẹp có khả năng trở thành nguyên nhân gây ra mười năm chiến tranh ở thành Troy.

Bị vẻ xinh đẹp yêu dị này mê hoặc, Ngải Ni Khả nhịn không được chậm rãi ngồi xuống trước giường, liền rơi vào trạng thái mơ màng đến gần hơn, hắn cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên cánh môi của nam nhân.

Đôi môi tiếp xúc, Ngải Ni Khả nhịn không được đánh một cái rùng mình.

Nhiệt độ băng lãnh như vậy, nếu không phải vì cảm xúc mềm dẻo tại môi nam nhân kia, Ngải Ni Khả cơ hồ cho rằng chính mình đang hôn một bức tượng cẩm thạch.

Cảm giác lạnh như băng mà mềm mại như vậy thật lạ lẫm, khiến Ngải Ni Khả hoảng hốt  như chìm vào mê võng, lại thêm bầu không khí huyền bí kỳ lạ, càng làm cho hắn mềm lòng, đôi mắt nam nhân xinh đẹp trước mặt này tỏa ra một loại cảm giác không cách nào hình dung được.

Si ngốc dừng ở bên giường nam nhân đang say ngủ, Ngải Ni Khả nhịn không được lần thứ hai hôn xuống, hắn dùng đầu lưỡi chính mình nhẹ nhàng phác họa lại đôi môi duyên dáng kia, một lần lại một lần khẽ liếm mút, tựa hồ muốn đem nhiệt độ cơ thể mình truyền cho người kia.

Dường như bị nụ hôn của hắn làm cho kinh động, hàng mi nam nhân hơi giật giật, bỗng nhiên mở to mắt. Ngải Ni Khả cảm giác được động tác của nam nhân, hắn ngẩng đầu, đang muốn nói chuyện, lại không kịp phòng bị mà bị hút vào đôi mắt sâu thẳm kia.

Trong nháy mắt, Ngải Ni Khả hô hấp cứng lại, nhịn không được trong lòng dâng lên kinh thán (là kinh ngạc và thán phục đó).

Đây là một đôi mắt cỡ nào xinh đẹp a~ , đôi mắt trong suốt như bảo thạch ở nơi tối tăm phát ra tia sáng thanh khiết, mà ở chỗ sâu trong đồng tử lại ẩn ẩn chớp động một loại quang mang lam sắc âm u cực kỳ yêu dị, cho nên chứng minh ánh mắt này cũng không phải là một màu đen, mà gần như là một loại màu đen xanh thẫm tinh khiết ── đó là màu lam sắc cực trầm cực thuần khiết, dường như toàn bộ màu của đại dương đều lắng đọng lại trong đôi mắt này. Mà tròng mắt xung quanh đồng tử, hơi mang theo một màu trắng pha chút lam nhạt, càng làm cho ánh mắt ấy lộ vẻ tinh thuần, sâu thẳm mà thần bí.

Ánh mắt ấy, so với bảo thạch tối hoàn mỹ lại càng rực rỡ, so với bầu trời đêm xinh đẹp nhất càng thâm thúy……Dường như tinh tú trên trời đều tại trong đôi mắt này, quang mang lấp lánh khiến người mê say.

Trong ánh sáng u ám, đôi mắt kia lưu chuyển lộ ra quang mang dao động không yên, mang theo một loại ma lực hút hồn, nhìn hơi lâu một chút, khiến cho người ta nhịn không được trở nên mê muội, có loại cảm giác bị ánh mắt tản ra yêu mị cùng thần bí này hút vào.

Ban nãy quấy rầy giấc ngủ của mình, thứ ấm áp và mềm mại ở trên môi mình tới lui di chuyển là cái gì?

Norris mở to mắt, mờ mịt nhìn khuôn mặt tuấn mỹ mà xa lạ trước mắt, có chút nghĩ ngợi mơ hồ, đầu óc còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại trong lúc nhất thời chưa phản ứng được đến cuối cùng đã xảy ra sự tình gì.

“Thân ái, ngươi có khỏe không?” Sau một lúc lâu từ trong kinh diễm Ngải Ni Khả có thể thấy được mỹ nhân trên giường tuy là mở mắt, nhưng nhìn mình ngốc lăng không nói cũng không động, nhịn không được có chút lo lắng hỏi.

Norrie chớp chớp hàng mi dài, tầm mắt tan rã cuối cùng cũng ngưng định lại trên mặt. Dần thanh tĩnh Norrie xác định nam nhân trước mắt này nhất định là đầu sỏ quấy rầy giấc ngủ của mình, liền chau mày sinh khí, không nghĩ ngợi nhiều liền một quyền đánh ra.

Tuy là mỹ sắc ở trước mắt, thế nhưng Ngải Ni Khả phản ứng cũng tuyệt đối không chậm, vừa thấy nắm tay bay lại, hắn lập tức lách mình né đi. Nhưng là hắn không  ngờ tới nam nhân có mỹ mạo tuyệt luân trước mặt này, tốc độ cùng khả năng động thủ thần tốc hữu lực khiến hắn không kịp xoay trở.

Phịch một tiếng, Norrie một quyền chuẩn xác giáng xuống trên mặt Ngải Ni Khả, một kích nặng nề này làm cho Ngải Ni Khả nhất thời bay ra ngoài, đập thật mạnh vào vách tường đối diện, dội ngược lại rồi ngã nhào trên mặt đất.

—————————————————————————————————————————————————–

Chú thích:

Tên của đầy đủ của Ngải Ni Khả là 诺里 杨 亚当斯 phiên âm ra tiếng anh là Eniko Virtue Santos.

Tên của Norris là  诺里 杨 亚当斯 phiên âm tiếng Trung là Nặc Lý Dương Á Đương Tư =[]= phiên âm tiếng Anh là Norris Yong Adams

Advertisements

6 responses

  1. Pingback: Cổ tích tình yêu của quỷ hút máu – 吸血鬼的爱情童话 « Bốn Mùa Phát Xuân

  2. ^^d! hay!

    22/05/2012 lúc 12:03 Sáng

  3. chào mừng ba lên sàn ~~~~ ba ơi con bỏ cái mục lục truyện này trong phần đam mỹ đang tiến hành rồi nhé *chỉ chỉ lên thanh menu ở trên* ba cứ vào đó mà update cho khỏe ^^~

    22/05/2012 lúc 7:08 Sáng

    • ừa, thanks con, hùi tối 3 mò mẫm vật vã ko biết làm sao đem lên đó T__T

      22/05/2012 lúc 8:34 Sáng

      • à ba ơi ba muốn chọn làm mỹ nhân màu j` thì cứ tùy ý thêm vào chỉnh sửa đi nhé ;)) miễn đừng chọn trùng màu là được =)))) *cái này mới là khó*

        22/05/2012 lúc 11:58 Sáng

      • ba post bên Trà Thất rồi đó! nhưng mà ko biết chỉnh cái cột bên phải a~~ ;__;

        22/05/2012 lúc 12:27 Chiều

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s