Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Mỹ Nhân Trì Mộ – Chương 1

Đệ nhất chương

Chân mày Trì Mộ nhăn lại, đây là lần thứ mười ba hắn bị Họa Bình cô nương cự tuyệt ngoài cửa.

Buổi sáng mong ngóng bưng một chén canh bổ đứng ở trong viện, trong canh thả tuyết liên, nhân sâm. Một chén canh nóng liền nguội thành như vậy, Họa Bình cô nương vẫn đang ở trên tiểu lâu không xuống, ngay cả phái một nha hoàn xuống đem canh tiếp nhận cũng không chịu. Tú bà đã tới nhiều lần, lôi kéo tay áo hắn nói: “Vị khách nhân này ngươi đổi cô nương khác được không, đừng thủ tại chỗ này nữa, chúng ta không thu ngươi tiền. . . . . .Đi bên này . . . . . .Ngươi, ngươi, ngươi có đi không a! Đừng đứng ở đây nữa, người ta còn tưởng rằng Tàng Phương Lâu chúng ta thiếu nợ ngươi tiền. . . . .”

Họa Bình cô nương không gặp hắn, tự nhiên là bởi vì muốn gặp nam nhân khác, so với hắn có tiền hơn.

Từ mỗi tháng Lý vương gia phủ Thượng Văn sẽ đến nghe mỹ nhân ngâm khúc: “Mạc mạc khinh hàn thượng tiểu lâu, hiểu âm vô lại tự cùng thu. Đạm yên lưu thủy họa bình u.” Sau đó, đầu óc Trì Mộ đầy ấp hình ảnh Họa Bình cô nương ôm đàn tỳ bà bộ dạng nửa che đậy. Ngắn ngủi ba mươi ngày, hoa bên Nhạn Vân hồ cũng nhổ đến tặng, giấy vàng viết thơ họa tranh tốt nhất của Cẩm Tuyên Trai cũng đặt mua, cũng tìm nha hoàn thu xếp bạc —— hiệu quả duy nhất lại là dưới lầu ném một đống hoa giấy khô. Trì Mộ hối hận thế nào không đem bạc cho cô nương kia ném cùng một chổ.

“Người nào vô sỉ không biết xấu hổ đoạt Họa Bình cô nương với lão tử, đứng ra! Chẳng lẽ không biết thứ tự trước sau sao? ! Lão tử theo đuổi Họa Bình cô nương đã một tháng rồi!” Trì Mộ cả giận nói, ôm cây cột của tiểu lâu căm phẫn lay động, không ý thức được bản thân đã hô lên thành tiếng, hơn nữa thanh âm còn cực lớn.

Tú bà mặt trắng bệch: “Vị khách nhân này, trên lầu là Đại công tử của quý phủ Lý vương gia, Tam công tử của quý phủ Triệu vương gia, Thất công tử của quý phủ Trương thừa tướng. . . . . .”

Nói còn chưa xong, Trì Mộ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, rồi ngã xuống.

Trước khi lâm vào hắc ám nhìn thấy thân ảnh Họa cô nương duyên dáng chầm chậm xuất hiện trên lầu hai, được năm sáu phú gia công tử quần áo hoa mỹ vây quanh. Có một người nhìn rất quen mắt, có người cười cười, có người thưởng thức nghiên mực trong tay —— ấy dà, nghiên mực kia tại sao lại hướng về phía đỉnh đầu mình bay đến chứ?!

Thế là Trì Mộ hai mắt tối sầm, hai chân lung lay —— ngã.

Giữa mông lung chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, dùng chút ý thức còn sót lại ở trong lòng mắng: “Có tiền thì sau chứ, có tiền là có thể loạn đập người sao?! Lão tử chết biến thành quỷ cũng không tha cho ngươi!”

Trên mình bị người dùng chân đạp hai cái: “Sẽ không phải chết rồi chứ?”

“Chưa đâu, không chết được. Hắn từ nhỏ mạng đã lớn.” Có người cười khẽ. Trên khuôn mặt lạnh lẽo băng giá của hắn, tựa hồ có người dùng ngón tay đẩy ra tóc ở trên mặt tản mát rơi xuống.

Mọi người xung quanh hút một ngụm lãnh khí.

“Mỹ nhân a! Không có khả năng ta nhất định nhìn hoa mắt, lại nhìn một cái —— mỹ nhân a~!” Tay một người khác xẹt qua mặt hắn, theo mũi mò đến môi, tinh tế vuốt ve không đành lòng buông tay: “Ta mang về làm nam sủng tính ——”

“Tính” chữ chưa nói xong thì dừng lại, một cỗ sát khí đánh úp đến, động tác trên tay người nọ chợt dừng lại.

Nam nhân lúc nãy cười khẽ trầm giọng nói: “Không được, hắn là tiểu tư của quý phủ ta.”

Sau đó Trì Mộ liền thật sự bất tỉnh.

Khi tỉnh lại, đã trở lại gian phòng cho hạ nhân ở Lý phủ, nằm trên giường. Tiểu Tứ ngồi bên giường cầm khăn lạnh đắp lên trán hắn. Tiểu Tứ là hạ nhân trông nom quét dọn, chuyên thu dọn quét tước cho Đại thiếu gia Lý gia ngụ ở Di Hồng viện. Trì Mộ phụ trách việc vặt ở Lý phủ, rót nước a~ chẻ củi a~ dọn dẹp đồ đạc a~ đổ rác a~. Lý phủ rất nhiều đồ vật này nọ đều hướng trong phòng Đại thiếu gia Lý gia mang tới —— cho nên Trì Mộ và Tiểu Tứ có rất nhiều cơ hội hợp tác, quan hệ tốt lắm.

Không sai! Trì Mộ đường đường theo đuổi Họa Bình cô nương hoa khôi của Tàng Phương lâu —— là tạp dịch của Lý phủ!

Trì Mộ ba năm trước đây được lão gia Lý gia dùng mười hai bạc từ bọn buôn người nơi nào đó mua về —— hơn nữa ba năm qua, lão gia vẫn thường thường vuốt ngực nói năm đó mua thật mắc, hiện tại mua một tạp dịch năm lượng bạc là đủ rồi.

Tiểu Tứ vừa đắp khăn vừa nhìn hắn liếc một cái: “Lại đi thanh lâu tìm nữ nhân nữa? Lại bị công tử đánh hôn mê đi? Ta gần đây đã nói ngươi cùng công tử hạn chế đụng nhau đi, không nên đi thanh lâu —— lần trước ngươi theo đuổi Thải Vân cô nương kia, vừa lúc công tử nhà chúng ta cũng theo đuổi cô nương người ta, ngươi trực tiếp ngay tại cửa thanh lâu bị mã xa của công tử đánh bay. . . . . .Ngươi không thể dùng nữ nhân trong kỹ viện tạm chút sao, không nên theo đuổi Thải Vân cô nương hay Họa bình cô nương năng ca thiện vũ kia, trong tay lại chỉ có ít bạc. . . . . .”

“Ta có một tấm chân tình.” Trì Mộ phản đối nói.

“Dùng được cái rắm!”

Trì Mộ lại đợi một hồi, cũng oán hận nói: “Ta không bị công tử đánh, là hồ bằng cẩu hữu bên người công tử, luôn đánh ta. Lần trước ta theo đuổi Triêu Hà tỷ tỷ cũng là bị hắn dùng đá đập ngất.”

“Không cần ngụy biện. Ngươi mỗi lần sau khi bất tỉnh đều là công tử phái người đem ngươi mang về, không phải hắn đập thì là ai đập? Lần này công tử đặc biệt dặn dò muốn ta hảo chăm sóc ngươi, không cần lại cùng hắn đoạt nữ nhân. . . . . .Trì Mộ ngươi, ngươi, ngươi là một hạ nhân, sao lại luôn theo công tử cao cao tại thượng nhà chúng ta đoạt nữ nhân a!”

Nhìn thấy khóe miệng Tiểu Tứ co rút lại co rút, Trì Mộ không đành lòng thở dài. Tiểu Tứ là một người tốt, chính là không biết hưởng thụ cuộc sống. Nữ nhân, thật tốt a, ngực vừa mềm mại, thắt lưng lại nhuyễn, cười rộ lên lại vừa mê người, nắn một chút. . . . . .Nghĩ tới đây khóe miệng Trì Mộ không tự chủ được cong lên.

Lông mày Tiểu Tứ kinh ngạc giương lên.

“Làm sao vậy?”

“Ngươi cười lên như vậy, thật ôn hòa không giống bình thường. . . . . .” Tiểu Tứ ngượng ngùng nói, bắt đầu thẹn thùng, “Ta thiếu chút nữa nghĩ rằng ngươi rất đẹp.”

Trì Mộ vội vàng âm thầm bình ổn lại, nhắm mắt an thần, thu liễm phong mang. Lại mở mắt, ngây ngô cười nói: “Ta rất đẹp sao?”

Tiểu Tứ từ trên xuống dưới cẩn thận quan sát một hồi, nói: “Ta nhìn lầm. Ngươi trông rất ngu.”

Dứt lời giả bộ bưng chậu nước lạnh rời đi, trên đường đi còn liên tục buồn bực, làm sao nhìn Trì Mộ vừa rồi lại không giống lúc nãy?

Trì Mộ sờ sờ đầu, trên trán một cục u thật lớn. Tên Vương Lưu Phong kia xuống tay cũng không biết nặng nhẹ, chủ tử nhà mình cũng là thật là, nhìn thấy phó nhân nhà mình bị khi dễ cũng không ngăn lại —— tốt xấu gì ta cũng là tài sản của nhà ngươi, mười hai bạc mua mới được a~~! Phòng tử viện là bất động sản mỗi khi mưa xuống ngươi đều giữ gìn tu sửa, ta đây một động sản ngươi lại không trông nom sống chết a~~?

Chủ tử nhà mình tên gọi là gì ấy nhỉ?

Nga, gọi là Lý Tử Ngư.

Nói tới Lý Tử Ngư, người áo xanh đướng dưới tàng cây hòe ngoài cửa sổ, không phải là Lý thiếu gia vừa rồi trơ mắt nhìn mình bị đập ngất đó sao?

Vóc người thon dài quý khí, vẻ mặt mệt mỏi tựa vào dưới tàng cây, bóng lá tịch mịch chiếu trên gương mặt trắng nõn của hắn, tựa như canh gác ai đó, tựa như đang đợi chờ ai đó. Chiếc mũi duyên dáng, đường cong gương mặt lưu loát, sườn mặt dưới ánh mặt trời tựa như tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ. Trì Mộ không thể không thừa nhận, bất kể ánh mắt chính mình bắt bẻ nhiều tới đâu, chủ tử đúng là kinh thành đệ nhất mỹ nam. Đáng tiếc không phải nữ nhân, bằng không hắn nhất định phấn khởi theo đuổi.

Ấy dà, chủ tử thế nào lại hướng về phía hắn bên này nhìn chứ? Sao cảm giác đang không ngừng nhìn chằm chằm tiểu ốc tồi tàn này chứ?

Nằm đến tinh thần sa sút chây lười. Trì Mộ nâng chậu nước ấm đã nguội lạnh đi ra tạp dịch ngụ ở đông bình phòng, thở dài, làm bộ như đi đến trù phòng hỗ trợ.

2 responses

  1. cái này hay nha! tán thnahf theo đến cùng! ^^

    20/06/2012 lúc 2:20 Chiều

  2. Nikki

    nì dễ thương ghê a ~

    20/06/2012 lúc 5:47 Chiều

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s