Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Xuyên Qua Chi Phiêu Hành Thiên Hạ – Chương 55 56 57

Chương 55

Nhìn thấy động tác bảo hộ của Ngải Á, trong lòng không hiểu sao cảm thấy khó chịu, ta có chút vô tội xoa mặt, “Bảo bối nhi, ngươi thái độ này không thể nào khiến người ta thoải mái.”

“Hừ, không được thương tổn hài tử của ta.”

Ta nhu mi tâm, có chút bất đắc dĩ nói: “Không có ta sẽ không làm gì bảo bảo.”

. . . . . .Ngô, chủ đề nói chuyện hình như đã chạy quá xa, hiện tại không phải nên hỏi vấn đề thân thể hắn sao, nói thế nào đến chuyện hoài bảo bảo rồi.

Vươn người đem ái nhân đang trốn xa lần nữa ôm vào lòng, thấy hắn bộ dạng hắn vẫn muốn tránh né, không hiểu sao trong lòng lại sinh khí, thế nhưng khí vẫn không thể tán trên người ái nhân, bởi vì luyến tiếc a.

“Lại trốn sẽ ngã.” Nâng mông hắn, đem thân thể hắn nâng lên. Đầu đặt trên trán hắn, dò hỏi: “Vừa rồi vì sao ngươi đau bụng?”

“Ngô. . . . . .máy thai mà thôi.”

Máy thai?! Máy thai cư nhiên có thể đau thành như vậy, chẳng lẽ bởi vì hắn lấy thân nam tử dựng dục sao? Thật sự lo lắng cho thân thể hắn, đột nhiên nhớ tới ngoài cửa còn có một vị đại phu, đặt ái nhân xuống, đứng dậy đi mở cửa.

Ny Ny nhảy dựng lên, chỉa vào mũi ta nói: “Ca, ngươi rốt cuộc phát bệnh thần kinh gì?”

Nha đầu kia vẫn luôn nóng tính như vậy, tạm thời không dư thừa tâm tư phân cho nàng, ta quyết định phớt lờ nàng. Lôi kéo đại phu, để hắn chẩn bệnh cho Ngải Á.

“Ca, ngươi. . . . . .Ngươi.” Thấy Ny Ny chưa từ bỏ ý định còn muốn nói gì đó ta trực tiếp điểm á huyệt của nàng. Ny Ny há miệng không tiếng động, giương mắt nhìn.

Đại phu ngồi trên tiểu tháp bên giường, “Công tử, thỉnh đưa tay.”

Ngải Á liếc mắt nhìn đại phu, lại nhìn sang ta, để ta yên tâm, rũ xuống đôi mắt, đem tay đặt vào trong tay đại phu. Liễu đại phu đưa hai ngón tay xem mạch ngải Á. Ta nhìn chằm chằm Liễu đại phu, để tránh bỏ lỡ bất cứ thứ gì, nhưng thấy sắc mặt hắn càng ngày càng cổ quái, cuối cùng nhãn đồng lóe lên quang mang kinh ngạc, còn hô to kỳ quái thật kỳ quái.

Tuy rằng Ngải Á nói mình không có việc gì, thế nhưng nhìn sắc mặt Liễu đại phu kỳ lạ như vậy, trái tim của ta cũng theo đó nhấc lên. Khi hắn vì Ngải Á xem mạch xong, vội hỏi, “Thế nào, Liễu thúc, hắn không có việc gì chứ?”

“Vô sự, cũng có vấn đề.”

“Chỉ giáo cho?”

“. . . . . .” Liễu thúc sờ râu không đáp.

Tức giận đầy mình thư sinh sao lại rầy rà như vậy, cái gì là cái gì, làm cái gì không đáp, nhưng lại bày ra bộ dáng bí hiểm đó, thảo nào Hồ thúc luôn gọi hắn Liễu đại thư ngốc, đáy mắt hiện lên bất mãn, để Liễu thúc không phát hiện, ta hơi thùy hạ mắt, giấu đi tình tự trong mắt. Thân là tiểu bối, kính lão vẫn phải làm.

“An oa tử, thân thể vị bằng hữu kia của ngươi không có vấn đề gì. Bình thường chiếu cố hắn, đặc biệt phương diện ăn uống, phải chú trọng.” Liễu thúc nói xong liền đi, Ny Ny hiển nhiên cũng bị ta thỉnh ra ngoài.

“Đã yên tâm rồi?” Ngải Á ngồi dậy, tựa vào trong ngực ta.

“Ân. Thân thể ngươi tương đối đặc thù, ta cũng không hiểu, có gì cần đặc biệt chú ý ngươi nên nói ta biết.”

“Hảo, ta muốn ăn tuyết lê còn có vịt quay.”

“Không được.” Hắn hiện giờ là người đang mang thai, bình thường những thức ăn này chính là độc dược trí mạng đối với hắn, ta quyết không cho phép hăn ăn mấy thứ này.

“Ngươi khi dễ ta.” Hắn ủy khuất chu môi, nhãn đồng hiện lên thủy quang mờ ảo gì đó.

Hắn hiện tại tâm tình không ổn định thật lớn, hơn nữa cũng rất nhanh, là bởi vì mang thai sao? Nhớ rõ kiếp trước mọi người thường nói phụ nữ mang thai là một loại sinh vật không thể dùng lẽ thường để suy đoán được, chẳng lẽ đối với nam nhân cũng thế sao? . . . . . .Ngẫm lại biểu hiện của hắn mấy ngày này, lúc lạnh lúc nóng, cảm xúc hay thay đổi không sai.

*******

“Ngô ngô. . . . . .” Ny Ny chạy vào thư phòng, chỉ vào miệng mình ô ô gọi.

Lăng Viễn buông sách, thấy nữ nhi bị điểm á huyệt, đáy mắt hiện lên nghi hoặc, giúp nàng giải huyệt.

Ny Ny thô thô thở hổn hển một hơi, “Nghẹn chết ta rồi.”

“Làm sao vậy?” Lăng Viễn nhu nhu khuôn mặt nhỏ nhắn của Ny Ny đến đỏ bừng, “Ny Ny, ai điểm á huyệt của ngươi.”

“Phụ thân, ta bị người khi dễ.”

Nha đầu Ny Ny kia từ trước đến nay luôn tinh quái, mở miệng đều rất ngọt ngào, từ lớn đến nhỏ đều cưng chiều nàng, người ngang hàng với nàng cũng bênh vực nàng, chỉ có nàng trêu chọc khi dễ người khác, làm gì có người dám khi dễ nàng, Lăng Viễn có chút buồn cười nói: “Ai dám khi dễ bảo bối nhi của chúng ta?”

“Còn không phải là ca ca sao.” Ny Ny bĩu môi cáo trạng.

“Ca ca ngươi luôn thương ngươi, thế nào lại khi dễ ngươi.”

Thấy Lăng Viễn không tin, (nguyên nhân Lăng Viễn không tin: là Lăng Phong bình thường rất có khả năng đóng kịch, trong nhận thức của mọi người, Lăng Phong sẽ không khi dễ Ny Ny, đương nhiên trêu đùa không tính là khi dễ.) Ny Ny quýnh lên liền nói không ngừng, “Ca ca chính là khi dễ ta, đều do nam nhân hồ mị mà hắn mang về, nhất định là hắn khiến ca ca chủ ý xấu xa.”

“Nam nhân hồ mị?” Lăng Viễn ninh mi.

Ny Ny vội che miệng lại, thấy sắc mặt phụ thân có biến, thầm mắng mình nói không suy nghĩ.

“Ny Ny, nói rõ ràng.” Lăng Viễn giận tái mặt, hỏi.

“Ta. . . . . .ta cái gì cũng chưa nói.” Ny Ny chậm rãi lui lại, rời khỏi thư trác xoay người chạy đi.

Nhìn thấy Ny Ny chạy phía xa, Lăng Viễn đưa tay đỡ trán, xem ra Lăng Phong có việc gạt hắn. Hắn mang về nam tử. . . . . .Nghe ngữ khí của Ny Ny, hẳn không phải là bằng hữu bình thường.

Ny Ny chạy ra khỏi thư phòng, vội vàng chạy vào phòng mẫu thân, đá văng cánh cửa, hấp ta hấp tấp vọt vào buồng trong, Lý Tương Ngọc lúc này đang thêu hoa, nghe được tiếng động lớn, tay run lên, châm vào ngón tay.

Nâng mắt, thấy Ny Ny một bộ dáng hoang mang rối loạn, thở dài một hơi, đứng dậy đem nữ nhi nhà mình kéo đến ghế nhỏ bên cạnh ngồi xuống, “Đều là cô nương sắp xuất giá rồi, thế nào vẫn lỗ mãng như vậy, về sau phu gia của ngươi nhất định sẽ liên tục oán thán.”

“Nương, hiện tại ta không trọng yếu quan trọng là ca ca, ngươi nếu không đi xem, ca ca sẽ chết chắc.”

Lý Tương Ngọc nhẹ nhàng trên môi Ny Ny đánh một cái, “Còn nói nhảm.”

“Thật sự, nương, phụ thân nổi bão rồi, ngươi nếu không đi thật sẽ có tai nạn chết người.”

Thấy Ny Ny không giống như đang nói giỡn, Lý Tương Ngọc vén lại tóc mai, lôi kéo Ny Ny đi ra ngoài, nói: “Ny Ny dọc đường nói.”

Không cần phải nói, tuy rằng Lăng Phong luôn khi dễ Ny Ny, thế nhưng loại thời điểm này Ny Ny vẫn bênh vực anh của nàng, ở trên đường thêm mắm thêm muối đem ca ca nói thành khổ chủ, đem uy nghiêm của phụ thân mình nói thành ác bá đả uyên ương. Còn có bình thường Lăng Phong hình tượng đạm nhã lãnh tĩnh cùng Lăng Viễn hình tượng nghiêm khắc xâm nhập lòng người, Lý Tương Ngọc không chút do dự tin vào thuyết từ của Ny Ny.

Thấy đã thành công, Ny Ny lúc này mới trộm thở ra một hơi, khẽ nhếch mi, trong bụng nghĩ: Ca ca lần này phải hảo hảo cảm kích nàng.

Lý Tương Ngọc vội vã đến, liền thấy phụ tử họ Lăng đã tiến hành thương lượng. Lăng Viễn hé ra khuôn mặt lạnh lùng, không nói. Lăng Phong hơi cúi đầu, hai vai hạ xuống, một bộ dáng bị ức hiếp.

Nghe tiếng bước chân, dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy mẫu thân và Ny Ny đi tới. Xem ra hôm nay hội nghị gia đình đã định phải mở ra rồi.

Mẫu thân tiến vào, giữ chặt tay của ta, không nói hai lời trước tiên giận dữ nhìn phụ thân, ta hé miệng cười trôm, chỉ cần mẫu thân đứng ở bên ta, phần thắng liền lớn hơn rất nhiều.

Tuy rằng lúc trước quyết định để phụ thân, mẫu thân trước tiếp nhận Ngải Á, sau đó lại từ từ dần tiến hành thân cận, cuối cùng theo lý thường nên thừa nhận hai người chúng ta yêu nhau là sự thật. Không ngờ Ngải Á đột nhiên máy thai, vừa khéo để Ny Ny bắt gặp tư thế thân mật của hai người chúng ta, ta liền biết tránh không khỏi, phụ mẫu sẽ rất nhanh biết được. Hiện giờ xem ra, sự việc phát triển ngoài dự đoán như vậy cũng không hẳn là xấu.

Ống tay áo bị người lôi kéo, ta trộm đảo mắt nhìn về phía Ny Ny, Ny Ny đối ta làm khẩu hình: Ca, ngươi yên tâm, mẫu thân sẽ đứng về phía ngươi.

Nha đầu kia! Ta câu khóe miệng, tiếp tục cúi đầu.

Chương 56

Mẫu thân nhỏ nhắn kỳ thật sức sống rất cường hãn, bởi vì mỗi lần phụ thân và mẫu thân VS (ta để nguyên văn là vậy đó =]] ai chơi game thì biết, vs là viết tắt của ‘versus’ ), thắng lợi thường là mẫu thân. Đối diện với mẫu thân, phụ thân bại trận trước, khẽ thở dài một hơi.

Phụ thân kéo tay mẫu thân, nói: “Ta biết ngươi đau lòng cho nhi tử, thế nhưng nam tử cùng nam tử một chỗ là không hợp với mẫu mực, ngươi cũng biết từ mẫu đa bại nhi (mẹ nuông chiều thì con hư)

“Nhưng mà. . . . . .” Mẫu thân nhìn phụ thân, lại nhìn nhìn ta, chủ ý có chút bất định.

Được rồi, mẫu thân không thể giữ vững lập trường của mình, vài ba câu liền bị phụ thân lung lay. Tình huống phát triển trước mắt với ta mà nói có chút bất lợi, ta quyết định đem tình hình nghịch chuyển lại. Tiến lên từng bước, giữ chặt tay mẫu thân, phiết khóe miệng (miệng hình dấu phẩy, giống mếu) thanh âm ủy khuất nói: “Nương. . . . . .Nữ tử đều không đáng tin, Lưu cô nương nàng. . . . . .Cùng nữ tử chung sống cả đời, còn không bằng cùng nam tử. . . . . .”

Ta cố tình nói đứt quãng, muốn nói lại thôi, như vậy phụ mẫu sẽ càng thêm đau lòng luyến tiếc ta, chẳng qua như vậy thanh danh của Lưu cô nương đổi lại càng thêm thậm tệ. Kỳ thật lúc trước quyết định để Lưu cô nương bỏ trốn chính là vì tính toán ngày hôm nay —— ta bị nữ tử vứt bỏ, cứ thế mất đi lòng tin đối với nữ tử, hơn nữa phụ mẫu đau lòng luyến tiếc ta, để cho bọn họ tiếp nhận Ngải Á không phải việc khó.

“Phong nhi ngoan nga, không cần khổ sở. . . . . .Viễn đại ca, ngươi không cần lại bức Phong nhi nữa. . . . . .”

“Cùng nam tử tương luyến đó là không hợp với mẫu mực, đạo đức.”

Mẫu thân giận trừng phụ thân, “Để ý đến mẫu mực, đạo đức là người người quy định, người quy định nhất định có thể sửa chữa.”

Mẫu thân luôn nhẹ dạ, trải qua một phen trình diễn của ta, rất nhanh liền tiếp nhận Ngải Á rồi, mẫu thân tiếp nhận rồi vẫn chưa được, bởi vì ở đây phụ thân mới là đại đầu. . . . . . .Cuối cùng, phụ thân rời đi, cũng không nói có tiếp nhận hay không.

Sau đó vài ngày, mỗi ngày ta đều đến vấn an phụ thân và mẫu thân, cố tình làm ra một bộ dáng buồn bực kém vui thế nhưng lại miễn cưỡng tươi cười, cố tình để phụ mẫu nháo tâm, khụ. . . . . .Ta biết ta làm như vậy có chút bất hiếu.

“Ca. . . . . .” Ny Ny nối gót đi ra, nhìn ta một bộ dáng muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy, Ny Ny? Ai khi dễ ngươi?”

“Ai dám khi dễ ta. . . . . . . Ca, cái kia, nếu không phải ta mau mồm mau miệng thì phụ thân hắn cũng sẽ không. . . . . . Ca, thật xin lỗi.” Ny Ny làm ra một bộ dáng khoa trương khom lưng chín mươi độ.

Ta nhợt nhạt cười, nhu loạn tóc Ny Ny, nói: “Không quan hệ, tục ngữ nói giấy không thể gói được lửa, phụ thân sớm muộn cũng biết, hơn nữa ta còn muốn cảm ơn ngươi nói cho phụ thân, bởi vì ta cũng không biết nên cùng phụ thân mở lời như thế nào, dù sao nam tử cùng nam tử một chỗ. . . . . .”

“Ca, không cho phép ngươi nói như vậy. Phụ thân nhất định sẽ đồng ý, hắn không đồng ý ta liền phiền chết hắn.” Nói xong gãi gãi đầu, xoay người hướng thư phòng chạy đi.

Ny Ny chạy xa, ta thở dài một hơi, che mặt, thật sự là sai lầm a, ta dường như đem mọi người trong nhà lừa một lần.

“Ngươi đang làm gì?” Ngải Á đột nhiên xuất hiện, vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta.

Ta buông tay, khụ một tiếng nói: “Không có gì, sao ngươi lại tới đây?”

“Ta thấy ngươi vẫn không quay về, cho nên mới đi nhìn xem. . . . . .Phụ mẫu ngươi vẫn không đồng ý chúng ta sao?”

“Mẫu thân và Ny Ny đã đứng về phe chúng ta rồi, về phần phụ thân còn cần chút thời gian.”

“Nga.”

“Hôm nay thân thể thế nào? Bảo bảo không gây sức ép cho ngươi chứ.”

“Không có, ta muốn ăn vịt nấu rượu.” Ngải Á liếm liếm khóe miệng, nhìn ta mong ngóng.

Vì nghĩ cho thân thể hắn, ta quyết định phớt lờ vẻ mặt đáng yêu này của hắn.

Ta hiện ta đang đi theo hoa nông lão bá học tập —— làm thế nào để nâng cao độ tinh khiết của mân côi lộ. Kỳ thật ta đã sớm muốn học những thứ này, nhìn Ngải Á uống những lộ thủy không sạch sẽ kia, trong lòng luôn không thoải mái lắm, nhưng trước kia là do điều kiện không cho phép, mỗi ngày đều bôn ba khắp nơi, không có điều kiện thực hiện. Hiện tại tạm định cư ở Vân Vụ cốc, vừa vặn thời gian nhàn hạ, muốn làm – muốn làm sự nghiệp tinh lọc hoa lộ.

“Đi, đi xem máy tinh lọc hoa lộ.”

“Cái gì máy tinh lọc hoa lộ, ta muốn ăn vịt nấu rượu.” Ngải Á cau mày, giận dỗi.

“Không có.”

Loại thời điểm này, sự khó chịu của ái nhân không cho phép nuông chiều, để thân thể hắn và bảo bảo trong bụng, hắn trừ ăn cỏ linh chi ra, hết thảy không bàn nữa.

“Tiểu Phong. . . . . .Ta thật sự có thể ăn thức ăn bình thường.”

“Đêm qua là ai đau bụng đi ngoài.”

Ngải Á cúi đầu, nhăn nhó lôi kéo tay áo của ta, thỉnh thoảng nâng mắt, bộ dáng tiểu tức phụ, “Đó là. . . . . .”

“Ân?” A, bộ dáng hiện tại của ái nhân đâu còn lạnh lùng như khi mới gặp lần đầu, hiện giờ hắn bộ dáng hắn nũng nịu như vậy thật sự khiến người ta vừa thương lại vừa yêu.

“Đó là. . . . . .Ngày hôm qua sau khi ta ăn cua chưng, cảm thấy khát, lén ăn hai trái lê.”

Cua chưng và lê phối hợp, đó chính là thuốc xổ tự nhiên, thảo nào hắn đêm qua nửa đêm chạy đến nhà xí. Không nghĩ tới ái nhân mang thai đứa nhỏ, tâm tính càng ngày càng như hài tử, thật là. . . . . .Ai lại nghĩ đến nam tử trước mắt kỳ thực đã sắp ngoài ba mươi.

Ta bất đắc dĩ không biết nói gì nhìn hắn một hồi lâu, mới nói: “Xem ra từ hôm nay trở đi, ta phải chiếu cố đến hai bảo bảo.”

“Cái gì hai bảo bảo?”

Ta xoa bụng hắn nói: “Nơi này là tiểu bảo bảo, nương của tiểu bảo bảo là đại bảo bảo.”

“Ta chỗ nào là đại bảo bảo, nói bừa. Tiểu Phong, ta muốn ăn vịt nấu rượu.”

Còn nói không phải? Ngay cả thủ đoạn làm nũng cũng dùng tới.

Xem ra từ hôm nay trở đi ta phải xốc lại mười hai vạn phần sinh lực, không chừng ngày đó chỉ chớp mắt, ái nhân đã đi ăn vụng. Còn có, lát nữa phải đi trù phòng lên tiếng kêu gọi, báo cho bọn họ biết rõ chỉ cần thấy Ngải Á thì phải lập tức đem cửa trù phòng đóng lại.

Đi vào hoa viên, trừ bỏ phía đông là một khối đất dài trồng hoa hồng, nơi khác đều trơ trụi, nơi này vốn trồng hoa sơn trà, hoa hồng, đỗ quyên vân vân đều theo yêu cầu của ta bị nhổ ra.

Hiện tại chỗ trống này đã mọc đầy cây hoa hồng. Hôm nay đã gần giữa mùa hạ, không biết những loại hoa này còn có thể nẩy mầm không.

“Hoa bá, những cây hoa hồng này có thể sinh trưởng không?”

“Hừ.” Hoa bá hừ lạnh một tiếng không phản ứng ta.

Hoa bá yêu hoa như mạng, ham thích lớn nhất chính là trồng hoa, trong mắt hắn, hoa nhi giống như là hài tử của hắn, bởi vì ta sai người nhổ đi những đóa hoa khác trong hoa viên, hắn hiện tại thấy ta tựa như thấy cừu nhân.

Nhìn điền canh trơ trụi, ta muốn biết tiến độ hoa nhi phát triển. Hoa bá không phản ứng ta, ta chính là có biện pháp khiến hắn phản ứng ta. Hoa bá đang bận rộn chỉnh lại mũ rơm trên đầu. Ta thoáng đến gần, khụ một tiếng, khiến hắn chú ý, nói: “Nếu mùa vụ trồng hoa không chính xác, hạt giống đặt trong đất cũng lãng phí, không bằng tìm người đem chúng đều đào lên.”

Ta kéo Ngải Á làm ra vẻ phải đi. Hoa bá đứng bật dậy, xông đến, bắt lấy cánh tay ta, tức giận nói: “An oa tử, ngươi là một xú tiểu tử gian giảo. Lại động vào hoa của ta, cẩn thận ta liều mạng với ngươi.”

Ta ha hả cười, “Hoa bá, những hoa hồng này khi nào có thể nẩy mầm?”

“Đã nẩy mầm rồi.”

“Nhanh như vậy?” Ta có chút giật mình, những loại hoa này dường như mới được gieo xuống chưa đến hai ngày.

“Không mau đâu, vụ mùa không chính xác, lúc này hạt giống ba ngày không nẩy mầm, sẽ ở trong đất úng nát. Hôm trước ta dùng nước ấm thúc đẩy hạt giống, loại hoa này mới nhú mầm nhập thổ. . . . . .”

Không nghĩ tới chỉ cần trồng hoa cũng phải có học vấn lớn như vậy, ta càng nghe càng cảm thấy thú vị, nghĩ về sau tự mình trồng hoa, thời điểm thu thập lộ thủy cho Ngải Á uống mới yên tâm, bất tri bất giác cùng Hoa bá thảo luận sôi nổi.

Mãi đến khi bao tử thầm thì kêu, mới giật mình phát hiện sắc trời đã tối. Nhìn lại, Ngải Á đã chẳng biết đi đâu.

“A, Ngải Á đâu?”

“Ngươi là nói vị tiểu huynh đệ vừa rồi cùng ngươi đến?”

“Ân.”

“Đã sớm rời đi.”

“Cảm tạ Hoa bá, chờ mai kia thỉnh thoảng lại đến thỉnh giáo.”

“Hảo.”

Ta đứng lên, phất vạt áo, hướng phía trù phòng đi đến. Không biết hắn có ở đó ăn vụng gì, hay bị lạc đường không. . . . . .

Chương 57

Nhìn Lăng Phong và Hoa bá tại kia nói về chuyện dưỡng hoa đến say sưa, Ngải Á cảm thấy có thể nhân cơ hội này tìm chút gì để ăn. Bình thường Lăng Phong quản rất nghiêm, không có cơ hội, hiện tại chính là thời cơ khả ngộ bất khả cầu.

Ngải Á đứng lên chuồn khỏi hoa viên, từ khi mang thai đến nay, tính tình Ngải Á đại biến, hiện giờ tâm tính lại càng trẻ con, cư nhiên muốn cùng Lăng Phong chơi trốn tìm. Thời điểm nghĩ muốn ăn vụng này nọ, khiến Lăng Phong đến bắt hắn.

Chẳng qua mặc sức tưởng tượng là tính cảm, hiện thực là cốt cảm. Ngải Á vừa từ hoa viên, chuyển qua một hành lang liền lạc đường. Nhìn cảnh trí xung quanh, đều vô cùng xa lạ, muốn trở về tìm Lăng Phong, cảm thấy sẽ không có khả năng đi ăn vụng nữa, có chút luyến tiếc quay về; thế nhưng nếu không quay về, hắn không biết mình có thể lần mò đến nơi nào.

Đột nhiên trong ngực tuôn ra vài phần xúc động hòa hảo hiếm thấy, Ngải Á thật muốn xem mình có thể đi đến đâu, vì thế liền tìm một phương hướng nhìn tương đối thuận mắt, đi về phía trước. Dọc đường gặp được người liền hỏi một chút phương hướng trù phòng, cuối cùng đi ước chừng một canh giờ vẫn không thể nào tìm được trù phòng, xem ra hôm nay hắn và trù phòng vô duyên rồi.

Đi đến lương đình, thấy thạch bàn bên trong lương đình bày vài món điểm tâm, Ngải Á nhất thời cảm thấy bụng đói kêu vang. Đi vào lương đình, ngồi xuống, bắt đầu ăn. Ngải Á tuy rằng ăn rất mau, thế nhưng động tác vẫn rất tao nhã.

Cảm nhận phía sau có người, Ngải Á tưởng Lăng Phong tìm tới, buông điểm tâm trong tay, lau góc miệng nói: “Ta không ăn vụng.”

Lý Tương Ngọc đứng sau Ngải Á hé miệng cười cười, tiến lên trước mặt Ngải Á ngồi xuống.

Xuất phát từ tình cảm yêu thương dành cho nhi tử, nàng đứng về phía Lăng Phong, ủng hộ hắn cùng nam tử một chỗ, thế nhưng nàng muốn nhìn phẩm chất của nam nhân mà nhi tử nàng đã lựa chọn đến cùng như thế nào, nếu như là loại người kém cỏi, nàng sẽ chuyển sang phe của phu quân nàng.

Phát hiện không phải Lăng Phong, Ngải Á thu liễm vẻ mặt chỉ có khi đối mặt với Lăng Phong của hắn, nghiêm trang ngồi thẳng.

“Phu nhân.”

“Không cần câu nệ, đói bụng sao?” Lý Tương Ngọc mắt nhìn thấy Ngải Á gần như ăn sạch điểm tâm trên bàn.

Ngải Á hơi xấu hổ, thản nhiên thừa nhận, “Đói bụng.”

Lý Tương Ngọc phân phó nha hoàn bên cạnh đi chuẩn bị rượu và thức ăn, “Ta còn chưa biết tên ngươi.”

Ngải Á nghĩ một chút, nói: “Phu nhân gọi Từ Vũ là tốt rồi.” Phụ thân của Ngải Á họ Từ, mẫu thân họ Ngải, khi còn nhỏ hắn gọi Từ Vũ, sau trưởng thành, phụ mẫu phát hiện hắn có thể chất đặc biệt của người Lam Minh, lúc này mới sửa họ Ngải, tên Á.

“Tiểu Vũ, trong nhà còn có ai không?”

“Ta là con một, trong nhà phụ mẫu vẫn khỏe mạnh.”

“Nhà ở nơi nào?”

“Một trấn nhỏ phụ cận Cam Nam (tên một huyện thuộc Thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang).”

Lý Tương Ngọc chậm rì rì nhấp một ngụm trà, chợt thiêu mi nói: “Thân là nam tử sao chẳng biết lễ nghĩa liêm sỉ, làm ra chuyện câu dẫn nhi tử người khác, ngươi xứng đáng với phụ mẫu nhà ngươi sao?”

Không nghĩ Lý Tương Ngọc bỗng nhiên làm khó dễ, Ngải Á sửng sốt một chút, mới nói: “Cha ta là nam tử, mẫu thân của ta cũng là nam tử.”

“. . . . . .”

Được lắm, Ngải Á một câu nói đem lời Lý Tương Ngọc còn chưa nói ra đều nghẹn trở về.

“Phu nhân, cần thêm trà sao?”

“Không cần.”

“Phu nhân biết lễ nghĩa liêm sĩ là ý gì sao?”

“Lễ định quý tiện tôn ti, nghĩa là hành động mẫu mực, liêm là liêm khiết chính trực, sỉ là có tri sỉ chi tâm.”

Ngải Á khơi mào khóe miệng, “Kia, phu nhân ta và tiểu Phong cùng một chỗ đâu phải là chẳng biết lễ nghĩ liêm sĩ chứ?”

“. . . . . .Miệng hảo sắc bén.”

“Đa tạ phu nhân khen ngợi.”

“Nếu như, có một ngày tiểu Phong chợt cảm thấy cùng nữ tử một chỗ mới là chính đạo, ngươi phải làm sao bây giờ?”

“Phu nhân, này cũng chỉ là giả thiết của người mà thôi.” Ngoài miệng nói như vậy, kỳ thật trong lòng Ngải Á cũng không nghĩ như vậy. Nếu giả thiết của Lý Tương Ngọc thật sự thành lập, đến lúc đó, hắn sẽ hoạn rụng Lăng Phong, đem nhốt hắn lại. Nghĩ như vậy, trong con ngươi hắn hiện lên quang mang nguy hiểm. Lý Tương Ngọc nhìn chằm chằm ánh mắt của Ngải Á, nhất thời bị hàn quang trong mắt hắn làm cho khiếp sợ.

Phục hồi tinh thần lại, thấy sắc mặt Lý Tương Ngọc không tốt lắm, Ngải Á thân thủ vì nàng xem mạch.

“Phu nhân sắp tới có chút nóng nảy tràn đầy, chủ yếu từ cuộc sống không có quy luật, tâm tình tích tụ dẫn đến, phu nhân phải phóng tâm.”

“Cảm tạ.”

“Không cần khách khí.”

“= =. . . . . .” Lý Tương Ngọc nâng chung trà lên, che giấu tình tự trong mắt, nàng không phải thăm dò phẩm chất hắn sao, này, dường như đã lạc đề rồi.

Nghĩ như vậy, bọn nha hoàn vừa vặn đem thức ăn bưng lên. Lý Tương Ngọc không đói, nhưng giương mắt vừa vặn thấy Ngải Á một bộ dạng đói đến cấp bách, nở nụ cười, nói:”Ăn đi.”

“Ta không khách khí.” Ngải Á cầm lấy đôi đũa, ngụm lớn mà tao nhã ăn.

Ngải Á ăn với tốc độ rất nhanh, không bao lâu hơn nửa đồ ăn liền tiêu thất, Lý Tương Ngọc trêu đùa nói: “Tiểu Vũ, tiểu Phong không cho ngươi ăn cơm sao?”

Ngải Á gật đầu, “Tiểu Phong không cho ta ăn gì hết.”

Lý Tương Ngọc tỏ vẻ giật mình. Thấy Ngải Á ăn có vài phần ngốc khí, mẫu ái của Lý Tương Ngọc chợt lan tràn, đối hắn sinh ra vài phần thương tiếc, thỉnh thoảng vì hắn thêm đồ ăn.

Hương rượu Nữ Nhi Hồng liên tục bay đến mũi Ngải Á, con sâu rượu nhiều năm ngủ sâu trong cơ thể hắn thức tỉnh. Sau khi ăn no được tám phần, buông đũa xuống, vì mình và Lý Tương Ngọc rót rượu.

“Cạn ly.”

“. . . . . .Cạn ly.”

Theo lối vài người chỉ, tìm được Ngải Á, từ xa nhìn thấy hắn và mẫu thân đang nói cười, xem ra bọn họ chung sống rất hòa hợp, tối thiểu ở bên ngoài thoạt nhìn là như thế.

Mới vừa vào lương đình, mùi rượu Nữ Nhi Hồng nghênh diện đánh tới, nhìn kỹ, Ngải Á và mẫu thân trên mặt đều nhiễm men rượu mặt đỏ bừng, ta có chút dở khóc dở cười, bọn họ đây là đang nâng chén xướng ca a.

“Mẫu thân.”

“Phong nhi đã đến rồi? Chúng ta. . . . . .Hức, cùng nhau hát tửu. . . . . .” Mẫu thân giơ chén rượu, ngà ngà mông lung nói.

Ta bất đắc dĩ thở dài một hơi, đỡ vai mẫu thân, sai nha hoàn đỡ mẫu thân trở về phòng.

Cất bước một người, còn một người.

“Tiểu Phong. . . . . .Ta. . . . . .Không có ăn vụng nga. . . . . .” Ngải Á đứng lên, vội cam đoan.

Ta thân thủ ôm lấy ái nhân đang ngã về phía sau, đem hắn ngồi trên đùi ta, “Như thế nào lại uống rượu?”

“Không có uống, hức, cũng không có. . . . . .Ăn vụng. . . . . .Hức. . . . . .”

Thật là trợn mắt nói dối.

Hắn tránh tránh không tránh khỏi kiềm chế của ta, ủy khuất đô đô môi, “Tiểu Phong . . . . . .Giao hợp. . . . . .Hức. . . . . .”

= =. . . . . .

Xem ra ‘Giao hợp’ hai chữ quả nhiên thành lời cửa miệng của hắn, ta bất đắc dĩ thở dài một hơi, ôm ái nhân mượn rượu làm càn quay về gian phòng của ta. Hắn cái dạng này để người khác thấy được thật mất thể thống, hơn nữa, ta cũng không muốn để người khác chia sẻ thái độ ngây thơ của ái nhân khi say rượu.

. . . . . .

Lần thứ hai bắt lấy cánh tay của ái nhân, xoay người ôm lấy hắn, đem hắn bỏ vào dục dũng, tùy ý hắn ở bên trong lăn qua lăn lại. Trước đây khi hắn say rượu, cũng không có khả năng gây sức ép như vậy, nguyên lại rượu hảo cũng không phải nhất thành bất biến.

“Bảo bối nhi, ngoan ngoãn tắm rửa, cẩn thận bảo bảo trong bụng.”

“Tiểu Phong. . . . . .Hi hi. . . . . .”

Nước ấm có chút giảm nhiệt, lo lắng hắn nhiễm lạnh, rất nhanh ở trên người hắn cọ rửa, lại dùng nước trong tẩy trừ. Sau khi tẩy sạch, dùng khăn lông lớn bọc lấy hắn, ôm đến bên giường.

“Tiểu Phong. . . . . .”

Để đầu hắn đặt trước ngực, vỗ vỗ mông hắn, nói: “Ngoan ngủ đi.”

“Tiểu Phong, ta. . . . . .Không muốn ngủ. . . . . .” Hắn dùng lực tránh tay của ta, ngẩng đầu ấn môi lên miệng ta, mùi rượu tràn đầy chớp mũi, đồng thời răng cũng bị bính đến đau.

. . . . . .

. . . . . .

Ái nhân say rượu vô cùng nhiệt tình, cái miệng nhỏ nhắn bao lấy ta, không ngường mấp máy. Ta bị hắn biến thành dục hỏa cao trướng, nhẫn không được tuôn ra che lấp thô thoại của hắn. . . . . .

Lăng Viễn đen mặt hỏi, “Đây là chuyện gì?”

Nha hoàn cúi đầu đáp: “Phu nhân và vị công tử thiếu gia mang về cùng uống rượu.”

Nghe vậy, mặt Lăng Viễn càng đen, vẫy lui nha hoàn, nhìn tiểu thê tử say rượu trên giường, không biết nên nói gì.

Xem ra hắn nên đi gặp mặt ái nhân trong miệng nhi tử rồi.

Advertisements

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s