Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Mỹ Nhân Trì Mộ – Chương 17

Chương 17

Thanh Y giả máu tươi đầm đìa ngã trên mặt đất. Mặt phấn đào hoa, chết không nhắm mắt, cảnh tượng ly kỳ quỷ dị. Còn sống là mỹ nhân, khi đã chết bất quá chỉ như búp bê vải xinh đẹp bị vứt đi, mục nát trong không khí.

Lý Tử Ngư và Triệu Thu Mặc tiêu sái đi theo Hoàng Thượng ly khai đại sảnh phủ Thừa Tướng, lưu lại Trì Mộ đứng trước thi thể. Thi thể Thanh Y bị hạ nhân tùy tiện quấn lại trong chiếc chiếu vứt ra ngoài phủ, không người phản ứng.

Trì Mộ đưa cho tạp dịch thu dọn thi thể vài đồng tiền bạc, thu thi thể Thanh Y giả về, mượn một chiếc xe đẩy đem thi thể chở đến bờ sông Thanh Liễu mai táng.

Đặc biệt vòng qua đường lớn, rẽ bảy tám lần vào đường nhỏ, khẳng định phía sau đã không có người, Trì Mộ mới dừng xe lại bên bờ sông.

Tay trên vén mép tóc thi thể sờ soạng, cẩn thận cảm nhận, rốt cuộc tìm được một chỗ có khe hở, thuận tay vạch ra, một mảnh da người rơi xuống.

Lại ở trên hầu kết thi thể rót chân khí nhấn một cái, một viên tiểu hoàn liền từ trong miệng lăn ra, còn mang theo tơ máu.

Thi thể bỏ đi lớp ngụy trang không còn xinh đẹp. Hé ra khuôn mặt tầm thường đến nỗi trà trộn trong đám đông liền nhận không ra, hơi biến vàng, hiện tại vừa mới bắt đầu có màu thi ban hồng nhạt. Mắt nhỏ, lông mày nhạt, miệng có hơi rộng, thấy thế nào cũng không phải mỹ nhân lạnh lùng trước kia. Hầu kết rất thô, nếu như không có “Tiếu Âm Hoàn” (viên làm biến đổi giọng nói) chỉ e thanh âm so với tiếng người trên đường thét mời thu đồ phế phẩm còn thô hơn.

Trì Mộ thở dài, lắc đầu: Trên giang hồ đại danh đỉnh đỉnh “Thiên Diện Sát Thủ” (sát thủ ngàn mặt) Dương Thiên bất quá cũng chỉ như vậy.

Chủ tử công lực quá mức cao cường khiến hắn không có chút lực đánh trả, khiến sát thủ hạng nhất này cứ như vậy bị thao túng hành thích, tiếp đó một kiếm xỏ xuyên.

Vấn đề ở chỗ, ai phái hắn đến bên cạnh Lý Tử Ngư? Hắn mưu đồ gì ở chủ tử, địa vị? Quyền thế? Tiền? Hay là tính mạng?

“Ta biết ngươi đang suy nghĩ gì, Tiểu Mộ Mộ.” Phía sau bỗng nhiên truyền đến thanh âm hời hợt, là ngữ khí uể oải quen thuộc của Triệu Thu Mặc: “Ngươi đang suy nghĩ người kia là do ai phái đến bên cạnh Tiểu Ngư, hắn tại sao tới?”

Đột nhiên chất vấn khiến thân mình Trì Mộ run lên. Là bản thân quá mức sơ sẩy hay công lực của Triệu Thu Mặc đã ngoài phạm vi hiểu biết của mình, bản thân thế nhưng không thể phát hiện. Vừa quay đầu lại thì đụng vào lồng ngực vững chắc của Triệu Thu Mặc.

“Mỹ nhân ôm ấp yêu thương a.” Triệu Thu Mặc thuận theo đem Trì Mộ ôm lấy, cười đến thư sướng, đôi mắt lóe sáng tà tà: “Ngươi luôn muốn đè mỹ nhân chủ tử nhà ngươi, cẩn thận ngươi mới ở phía dưới.”

Môi Trì Mộ cong lên, ngón tay đặt tại huyệt thiên môn trên ngực Triệu Thu Mặc: “Ngươi có tin ngón tay ta run lên, khiến gân mạch ngươi đứt từng khúc không —— Buông tay. Ngươi không phải cùng Hoàng Thượng ra ngoài sao?”

Triệu Thu Mặc biết Trì Mộ luôn nói được thì làm được, vì thế hậm hực buông tay: “Ta đặc biệt tìm cớ tới thăm ngươi. Ngươi còn đang vì Tử Ngư lo lắng, cho nên đặc biệt điều tra người này?”

“Ai cần ngươi lo! Hắn giả mạo lão tử, lão tử đương nhiên phải tra xét!”

“Cái gọi là vịt chết nhưng miệng vẫn cứng (ý nói ngang ngạnh), ta hôm nay đã trông thấy ánh mắt ngươi không ngừng nhìn sang hướng của Tử Ngư —— Này, ngươi đang làm gì đó?!”

“Khám nghiệm tử thi xong rồi sẽ đem hắn chôn cất, bằng không ngươi cho là gì.” Trì Mộ đã cầm lấy cái cuốc trên xe đẩy xắn tay áo bắt đầu đào.

“Ta nghĩ ngươi khám nghiệm tử thi xong liền trực tiếp vứt xác. Ngươi quả nhiên vẫn rất thiện lương, không giống với Tử Ngư a.” Triệu Thu Mặc như có điều suy nghĩ.

“Tử Ngư cũng rất thiện lương.” Trì Mộ một bên bảo vệ chủ một bên cúi đầu đào đất.

Bất thình lình cảm thấy bên tai có hơi thở mỏng manh.

Trì Mộ ghé vào bên tai Trì Mộ, cười đến mờ ám: “Gần mực thì đen, hắn theo ta cùng một chỗ nhiều năm như vậy, có thể thiện lương sao? Ngươi cảm thấy, khi Tử Ngư giết hắn có biết hắn là hàng giả hay không?”

“Hắn dĩ nhiên biết.”

“Vậy mấy ngày nay hắn đối với ngươi lãnh đạm là giả vờ sao?”

Trì Mộ nhớ tới buổi sáng Lý Tử Ngư sai hắn cởi áo cho Thanh Y giả đắp chân, nhớ tới Lý Tử Ngư đối với Thanh Y giả đều cười ha ha, nhất thời đờ đẫn thừ người.

Triệu Thu Mặc nhìn về nơi xa, khóe miệng hiện lên một nụ cười thâm thúy, tiếp nhận cuốc trong tay Trì Mộ.

“Làm cái gì?!”

“Giúp ngươi đào hố chôn người a —— Đừng nhìn ta phòng bị như vậy, ngẫu nhiên ta cũng làm chút việc thiện.”

Xa xa, Lý Tử Ngư ghìm cương ngựa.

Nhìn từ góc độ kia, bờ sông liễu rủ, cành liễu mảnh như lông mày, người như trong tranh.

Trì Mộ và Triệu Thu Mặc đứng dưới tàng liễu, ám muội dựa vào rất sát. Triệu Thu Mặc đào đất, Trì Mộ ở một bên nhìn, nhăn mày chỉ trỏ gì đó. Bọn họ cùng chôn xác của Thanh Y giả.

Khuôn mặt tuấn mỹ của Lý Tử Ngư dần dần lo lắng.

Giơ roi thúc ngựa, xoay người rời đi.

Trì Mộ trở lại Lý phủ chuyện đầu tiên là nghe Trình quản gia nói, Bạch Vương muốn ngươi về phòng của mình, có chuyện quan trọng.

Trở lại phòng nhỏ đổ nát, Tiểu Tứ ở đang ghé miệng ăn trong bát tráng men sứt mẻ, ngẩng đầu nhìn Trì Mộ, trong mắt là kinh ngạc: “Ngươi, ngươi tại sao trở về rồi?!”

Trì Mộ nghi hoặc nhướng mày.

“Răng rắc” một tiếng, cửa đã khóa từ bên ngoài. Gian phòng chẳng biết từ khi nào đã thay một cái khóa ngoài.

“Trì Mộ a, ngươi rốt cuộc làm gì chủ tử rồi? Chủ tử hôm nay phái người đến khóa cửa, cửa sổ cũng đổi khóa toàn bộ bên ngoài, nói muốn đem ngươi nhốt trong phòng không cho ra.” Tiểu Tứ ân cần hỏi: “Ngươi không có việc gì chứ?”

Trì Mộ lắc đầu.

Một cửa này chính là 7 ngày. Mỗi ngày Tiểu Tứ như thường ra vào, nhưng nếu Trì Mộ muốn ra ngoài, trước cửa sẽ có hắc y thị vệ rút kiếm ngăn cản, trầm mặc lắc đầu.

Đây giống như đem một người ăn no và một người ba ngày chưa ăn cơm thả cùng một chỗ. Một bên là Tiểu Tứ có thể tự do xuất nhập, một bên là Trì Mộ chỉ có thể ngồi xổm trên giường cũ nát trong phòng nhỏ cũng cũ nát ngẩn người cơm một ngày ba bữa đưa tới, đối lập mãnh liệt.

Lý Tử Ngư một lần cũng chưa từng lộ diện.

Trì Mộ trong 7 ngày ngốc trên giường này, mỗi ngày đều suy nghĩ vì cái gì Lý Tử Ngư muốn giam lỏng y.

Không có kết quả.

Trì Mộ cảm thấy bản thân rất vô tội a, một tiểu tạp dịch, khi chủ tử giết người trong đại sảnh còn có một Hộ quốc Đại tướng quân một Hoàng Thượng, theo đạo lý mà nói không đến phiên chuyện của mình a. Hơn nữa chủ tử có biết người hắn giết là ai sao?

Thời điểm này thân phận Thanh Y giả khả nghi, cần tìm hiểu nguồn gốc. Trì Mộ đã có ba tầng nắm chắc đoán ra lai lịch của hắn, lại bị Lý Tử Ngư mạc danh kỳ diệu giam lỏng. Gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng.

Chỉ là nhớ tới chủ tử ôn nhu săn sóc Thanh Y trước khi người chết thảm, có chút đau khổ.

Bất quá nếu đã là Bạch Vương, nhất định có chút thủ đoạn.

Trong vòng 7 ngày, Trình quản gia chỉ ghé qua một lần.

Tuyên bố: Từ hôm nay trở đi, Trì Mộ chính là nam sủng của Bạch Vương, đãi ngộ như thê thiếp, không có mệnh lệnh của Bạch Vương, không được ra khỏi phòng.

Tiểu Tứ cao thấp đánh giá Trì Mộ, lắc đầu than thở, không biết chủ tử đang suy nghĩ gì? Ngươi trừ bỏ dáng người không tồi khung xương nho nhỏ ra, có điểm gì hấp dẫn chủ tử a?

Đêm dài người im ắng, chỉ nghe thấy tiếng ngáy của Tiểu Tứ trên giường cũ nát bên cạnh.

Trì Mộ âm thầm dùng chưởng lực chấn vở một khóa gỗ, đẩy ra cửa sổ trong phòng mình, run rẩy chi nha một tiếng. Trì Mộ cảnh giác thò người ra quan sát mọi nơi, chỉ có màn đêm nặng nề.

Vì thế khóe miệng hiện lên một tia cười trộm, tay chống bệ cửa sổ thả người nhảy ra.

Chân vừa chạm đất, thân thể đột nhiên cứng ngắc, trên cổ có thứ gì đó lạnh lẽo.

Hàn quang như nước, đao lạnh như đêm.

Thấy Trì Mộ đứng sững tại chỗ, người phía sau liền buông đao, cung kính lui về phía sau từng bước một nói: “Chủ nhân nói, không được để Trì Mộ công tử rời khỏi đây một bước.”

Nghe được bốn chữ “Trì Mộ công tử” , Trì Mộ cười khổ.

Một chiêu lăng không phi yến, mũi chân điểm nhẹ trên mũi đao, chưởng phong chuyển hướng, bổ về phía sau khe hở hạ bàn của người nọ.

Hàn quang chợt lóe, thẳng đến vai trái Trì Mộ.

Trì Mộ né qua mũi đao, thẳng đến hôn huyệt (huyệt ngất, không phải huyệt làm cho người ta hun đâu nha :”>) của đối phương.

Qua vài hiệp, đối phương có đao, Trì Mộ tay không, bất lợi.

Lãnh quang như nguyệt nghênh diện bổ tới, Trì Mộ lại bất động, đứng lại.

Đao cách mặt hắn hai tấc thì dừng.

“Công tử hảo thân thủ, vì cái gì không né?” Thanh âm đối phương nặng nề.

“Ngươi vừa rồi mấy chiêu kia đều hiểm hiểm tránh được chỗ yếu hại của ta, nhìn ra được chủ tử muốn ngươi không giết ta. Cầm đao không giết người, chẳng phải là phiền toái ——”

Lời còn chưa dứt, Trì Mộ ranh mãnh cười, tay trực tiếp bắt được tay cầm đao của người nọ, điểm vài cái “chỉ” huyệt (huyệt bất động). Đại đao người nọ cầm ít nhất nặng bảy tám cân, nhất thời tránh không được, dĩ nhiên đã bị chế trụ.

“Đêm lạnh, cẩn thận sương sớm, cố gắng đừng cảm lạnh nga!” Trì Mộ khoái trá quay người chuồn đi, lưu lại thị vệ cứng ngắc đừng ngoài cửa sổ.

Đột nhiên cảm thấy vạt áo bị kéo lại.

Một thanh âm lạnh lùng truyền đến: “Ngươi ra ngoài làm gì?”

Ngoảnh đầu, nhìn thấy Lý Tử Ngư áo mũ chỉnh tề đứng sau mình, dưới ánh trăng sắc mặt anh khí mệt mỏi tái nhợt, tựa như một đêm không ngủ canh giữ ngoài cửa sổ của Trì Mộ (đêm đêm đều đứng ngoài rình không cho người ta hồng hạnh xuất tường =]]). Trì Mộ nhìn thấy trong lòng mạc danh có chút thương tiếc.

“Công tử còn chưa ngủ à?” Trì Mộ hỏi với vẻ mặt ngây thơ.

“Ngươi muốn đi tìm Triệu Thu Mặc?” Lý Tử Ngư thẳng tắp đứng trong bóng đêm, y sam bạch sắc xào xạc vang trong gió, trên mặt âm trầm, thanh âm không có chút dấu hiệu hòa hoãn.

“Không phải.”

Đột nhiên cảm thấy gió thổi qua, lấy lại tinh thần Lý Tử Ngư đã đến cạnh Trì Mộ, nâng mặt của hắn, gằn từng tiếng: “Ban nãy thân thủ của ngươi ta cũng đã nhìn qua, ngươi tuyệt đối không phải một tạp dịch bình thường. Ta sẽ không bức ngươi nói ngươi là ai, trước khi ta cho phép, ngươi không thể bước ra khỏi phòng này, Thanh Y.”

Nghe được hai chữ “Thanh Y”, thân hình Trì Mộ run lên.

“Bản vương quyết định thu ngươi làm nam sủng, tự nhiên sẽ cho ngươi lấy một cái tên. Bản vương mặc kệ ngươi có phải Thanh Y hay không, từ hôm nay trở đi ngươi gọi là ‘Thanh y’.”

“Bất quá tên này giới hạn chỉ khi chúng ta cùng một chỗ —— Ví dụ như hiện tại.” Ngón tay Lý Tử Ngư từ trên mặt Trì Mộ trượt đến xương quai xanh, thanh âm vẫn u ám như trước.

Tay nhẹ nhàng điểm, trường sam màu xanh xám của Trì Mộ liền trượt xuống mặt đất.

Trong nháy mắt cảm giác áo khoác ngoài rơi xuống, Trì Mộ chỉ cảm thấy thế giới một mảnh hôn ám.

Này xem như là mỹ nhân ôm ấp yêu thương sao?

Đích xác, ta đối với chủ tử có hảo cảm. Thế nhưng lão tử còn chưa có làm tốt chuẩn bị tâm lý thượng nam nhân a! (em nghĩ em có thể ở trên sao =.=)

Cần tắm rửa không? Chủ tử phần lớn rất sạch sẽ, nhưng mình rất bẩn a! Bị giam bảy ngày, tắm rửa cũng không thống khoái, chủ tử sẽ không ghét bỏ chứ?

Nhưng mà, bảy ngày này Trì Mộ nghĩ thông suốt một chuyện —— làm nam sủng, phải cố hết sức với chức trách nam sủng!

Vì thế khi tay Lý Tử Ngư hữu lực ôm lấy thắt lưng Trì Mộ, Trì Mộ khẽ nói: “Công tử, nghe nói cùng nam nhân làm sẽ có chút đau nhức. Xin ngươi nhẫn nại.” (ẻm vẫn vọng tưởng~ =]])

2 responses

  1. thụ thì chấp nhận làm kiếp thụ đi! =))))))))))))

    30/08/2012 lúc 2:55 Sáng

  2. =]]]~ k bk a Cá sẽ có phản ứng j w câu này nhỡ =]]]~

    30/08/2012 lúc 7:22 Sáng

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s