Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Mỹ Nhân Trì Mộ – Chương 24

Chương 24

 

Đầu tiên nói một chút về Côn Bằng đường.

 

Giang Nam to lớn không thiếu cái lạ, ngươi có thể từng nghe qua Dương Châu Thập Quái, có thể nghe qua lão thái bà 70 tuổi sinh khuê nữ, nhưng ngươi nhất định chưa nghe nói qua Côn Bằng đường. Bởi vì bình thường chỉ có hai loại người biết cái tên này, một là người chết, hai là người thập phần có tiền. Khi Côn Bằng đường quyết định giết người, bọn họ sẽ nói cho người chết cái tên “Côn Bằng đường” này, nhìn ý thức trong đôi mắt bọn họ tan rã, sau đó cũng giống như không ai biết bọn họ làm thế nào tới, thần không biết quỷ không hay biến mất.

 

Côn Bằng đường làm đều là thủ đoạn cướp người giàu, giúp người nghèo thì không biết có làm không, nhưng định kỳ bắt cóc mấy người có tiền là nhất định. Cho tiền cũng không nhất định sẽ trả lại người, giết con tin hay không còn phải nhìn xem tâm tình của lão đại. Nếu muốn đem người bình an chuộc về hơn nữa đừng để bị bắt cóc lần nữa, tốt nhất phải kín miệng một chút, đừng nhắc lại ba chữ “Côn Bằng đường” kia, coi như là một hồi ác mộng.

 

Trong chốn võ lâm càng lợi hại, càng không hiển sơn lộ thủy. Thiếu Lâm Võ Đan Côn Lôn Tuyết Sơn phái quấy nhiễu giang hồ đến gà bay chó sủa, lúc Hoàng Đế ngu ngốc đem giang sơn ngồi đến dân không thể sinh sống, có số ít người còn suy đoán vốn dĩ còn có một Côn Bằng đường phía sau màn thao túng.

 

Côn Bằng đường lợi hại hiển nhiên là có chỗ dựa sau lưng —— Người bí ẩn phía sau màn này chính là Bạch Vương Lý Tử Ngư.

 

Lúc này Lý Tử Ngư đang ngồi ở một bên đại sảnh Di Hồng viện, màn trúc tinh tế thầm buông xuống, một nén nhang an thần cháy đến lượn lờ hương diễm.

 

Đuổi lui hạ nhân, Lý Tử Ngư tựa trên tháp trúc tương phi* xanh đậm, bưng chén trà nhìn người quỳ trên mặt đất.

 

(*Tháp trúc tương phi: hay còn gọi là trúc đốm. Tương truyền Vua Thuấn đi tuần ở Thương Ngô bị băng hà, hai vợ Vua Thuấn thương chồng than khóc ở khoảng giữa Trường Giang và Tương Giang nước mắt vẩy lên cây trúc, từ đó da trúc có đốm)

 

Quỳ trên mặt đất Phong Nhai theo lệ cũ báo cáo: “Tin tức bên tái ngoại đã trở lại, công tử anh minh, Triệu Thu Mặc quả nhiên đang cùng người Mông Cổ tranh đoạt bình nguyên Hà Sáo, trước mắt chiến sự còn căng thẳng. Hoàng Thượng bên kia động tĩnh không lớn, ngày hôm qua yến tiệc với quần thần ở ngự hoa viên, công tử không đến. Đây là lời nói cử chỉ của quần thần ở yến hội khi ấy, Phong Đường đã đem tình huống toàn bộ ghi chép trong hồ sơ.” Dứt lời trình lên một quyển sổ nhỏ, mở ra vừa nhìn trên sổ của sở tình báo Phong Đường viết dày đặc tên người nào dâng thư cùng Hoàng Thượng mở lời vui đùa, phi tử kia bởi vì bồi rượu không cẩn thận bị thất sủng. Lý Tử Ngư nhìn xong, gật gật đầu, đôi mắt không đặt trên quyển sổ, hỏi: “Vậy y thì sao? Hôm nay thế nào?”

 

“Buổi sáng lại đi tìm Họa Bình cô nương. Tại hạ trước đó có nói với Họa Bình Trì Mộ công tử là sủng thần của chủ nhân, không được tùy tiện tiếp cận. Cho nên liền đụng phải một cái mũi đầy tro bụi trở về (Tiêu: đây là câu ví von trên mạng, ý nói đến cuộc gặp gỡ bị từ chối, nhục đi về =]]), buổi chiều tùy tiện quét sân đến bụi đất tung bay cho hả giận. Hiện tại hơn phân nửa là đang ôm vò hạnh hoa thôn đi tìm người uống rượu rồi.”

 

Lý Tử Ngư hồi lâu không nói chuyện, lại đột nhiên hỏi: “Vậy hiện tại tâm tình của y có tốt không?”

 

Phong Nhai nhìn thấy chủ nhân luôn sóng dữ không sợ hãi lại bày ra biểu tình do dự, cười nói: “Uống rượu tâm tình hiển nhiên tốt. Công tử hiện tại đi tìm y?”

 

Đang lúc Lý Tử Ngư trầm ngâm, đột nhiện một nha đầu tiến đến thanh thúy báo tin: “Trì Mộ công tử hỏi tối nay có muốn thị tẩm hay không, đã ở ngoài cửa.”

 

Trải qua nhiều chuyện như vậy, địa vị của Trì Mộ ở Bạch Vương phủ đã từ tạp dịch chuyển biến thành nam sủng. Tạp dịch nào có thể mỗi ngày ôm rượu hoảng đông hoảng tây, trừ phi có Bạch Vương làm chỗ dựa phía sau màn. Huống hồ còn có bộ dạng hại nước hại dân như vậy.

 

Tạp dịch như thế, chủ nhân lúc sủng ngươi ngươi có thể bay đến trời, một khi thất sủng liền giậu đổ bìm leo.

 

Khuôn mặt không có biểu tình gì của Lý Tử Ngư nháy mắt bừng sáng, rảo bước đến cửa sổ, xuyên thấu qua bức màn lựa màu ngọc bích giữa tán lá trúc đuôi phượng hẹp dài tinh mịn nhìn thấy Trì Mộ. Thanh sam mặc phát (áo xanh tóc đen như mực), đứng dưới tán cây trúc, rõ ràng là hoàng hôn gió mát huân người, thân thể đơn bạc lạnh run, mặt không có chút máu, môi răng cắn chặt. Như một dây đàn căng thẳng. Lý Tử Ngư thưởng thức mỹ nhân dưới ánh trời chiều, lại đau lòng biểu tình của Trì Mộ lúc này.

 

Đây đã là lần thứ ba.

 

Biểu tình của Lý Tử Ngư lại ảm đạm xuống, phất tay nói, bảo y trở về đi. Coi sóc tốt cho ta, thiếu gì hoặc có chỗ nào không thoải mái lập tức báo cáo.

 

Báo cáo truyền lại, Trì Mộ vừa ra khỏi cổng Di Hồng viện trên người lập tức bình thường, vui vẻ hăng hái.

 

Bản thân Trì Mộ cũng cảm thấy kỳ quái, tại sao vừa nghĩ tới người đó sẽ có nỗi sợ từ đáy lòng dâng lên. Chủ nhân rõ ràng bộ dáng nhìn rất tốt, da vừa trắng vừa nhẵn nhụi, rõ ràng là một đại mỹ nhân, trước kia mình rõ ràng thích hắn vậy, tại sao hiện tại nhìn thấy hắn toàn thân liền nhịn không được phát run.

 

Kỳ thật vết thương trên người sớm đã không còn đau nữa, đau nhức chính là từ trong góc nào đó nơi ngực. Loại cảm giác bị người tín nhiệm nhất phản bội.

 

Đã ba lần y đứng ngoài cửa sổ, nhưng chưa từng một lần chân chính có dũng khí sải bước đi vào. Lúc nha hoàn ba lần thanh thúy trả lời: “Trì Mộ công tử mời trở về” tựa như được cứu sống, rồi như chạy trốn trở về.

 

Vừa đi vừa thất thần, lơ đãng đụng phải một người. Đang muốn nhận lỗi, bên tai như sấm nổ âm vang: “Mắt chó quăng trên mặt đất rồi a! . . . . . .Ôi chao, đây không phải là nam sủng của Vương gia sao, thất kính thất kính! Nghe nói ba lần đến cửa đều bị từ chối hả, tiêu dao không được vài ngày nữa a?”

 

Trì Mộ ngẩng đầu, nhìn thấy bạch diện thư sinh của phòng thu chi, ngày thường cùng y quăng tám sào cũng không tới, thấy y liên tục ba lần bị chủ nhân từ chối ở ngoài cửa, liền muốn bỏ đá xuống giếng, nói chút lời châm chọc. Mỹ nhân bị người ghen ghét là lẽ thường tình, huống chi người đẹp đến thanh tú thoát tục.

 

Trì Mộ thoáng sửng sốt, hiểu ra thế nào là tình người nóng lạnh. Cũng không buồn bực, hòa nhã bồi lễ, cúi đầu đi qua. Sau lưng tên ở phòng thu chi còn đang cười: “Trì công tử lần sau lúc đảo thiếp (trả tiền để bao dưỡng) có thể phóng túng chút, lại kêu to một chút. . . . . .”

 

Sau này Trì Mộ mới biết được, người này trước kia cũng từng làm nam sủng của Lý Tử Ngư. Hai ba đêm, sau khi dùng qua thì bị phân đến phòng thu chi, rốt cuộc không triệu hoán qua lần nào nữa.

 

Chợt nghe bên cạnh truyền đến một tiếng cười lạnh: “Cây không có da, hẳn phải chết không thể nghi ngờ; Người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch. Tiên sinh phòng thu chi mánh khóe ai ai cũng đều biết đến. Cái mông chính mình còn chưa lau sạch quản chuyện người ta, rảnh rỗi lắm sao? !” Nhìn lại, Họa Bình chống hông đứng dưới tàng cây, mày liễu dựng thẳng, nhất thời kinh hãi: Nguyên lai tỷ tỷ cũng có lúc hung hãn a!

 

Khi xoay mặt về hướng Trì Mộ Họa Bình cười đến xuân phong quất vào mặt, ánh mắt lại hữu ý vô ý phiêu về phía người ở phòng thu chi sắc mặt xám xịt: “Đừng xem thường sự nhiều chuyện của nữ tử thanh lâu, nếu đem chút sự tình của vài người giũ ra, chỉ sợ hắn phải mua sợi dây về treo cổ rồi. Nghe nói trước kia trong phủ có người đi kỹ viện của quan nhân bồi nam nhân, chẳng biết là ai nha. . . . . .”

 

Trì Mộ nhìn thấy Họa Bình, nhất thời cười hì hì, biến sắc mặt so với trở bài còn nhanh hơn: “Nguyên lai tỷ tỷ cũng quan tâm ta nha. Gần đây hoa đào ở Đông Hồ nở rất đẹp, có muốn đi xem hay không?” Họa Bình cẩn thận nhìn khuôn mặt Trì Mộ cười đến quang hoa sáng lạn, lắc đầu: “Ngươi rõ ràng trong lòng khổ sở, không nên vịt chết mạnh miệng, cường chống sĩ diện.” Trì Mộ quay đầu, nụ cười còn đọng trên mặt: “Ta thích tỷ tỷ đến chiếu cố ta nhất, ta có gì không vui chứ.” Họa Bình trừng mắt liếc y, ai oán thở dài đáp: “Người ngươi thích không phải ta.”

 

Nụ cười trên mặt Trì Mộ liền không trụ được nữa.

 

Lại ôm vò rượu đến bên Đông Hồ, uống rượu uống đến trời tốt mịt, sao sáng đầy trời, một nửa là nhãn mạo kim tinh (Tiêu: giống nổ đom đóm mắt đó :D), một nửa là sao thật. Bất tri bất giác cảm thấy bên người có thêm một cỗ hương khí ấm áp, biết là Dư Tử Lý tới, rất tự nhiên nằm bên cạnh y.

 

“Tiểu Lý nha, ngươi rõ ràng bộ dáng không đẹp, làm thế nào lại thơm như vậy chứ?” Trì Mộ hít hít mũi, Dư Tử Lý bất mãn nói: “Bộ dáng xấu cùng thơm hay không thơm có quan hệ gì, ngươi cho rằng ai cũng có thể  lớn lên giống ngươi dễ nhìn như vậy a.” Trì Mộ trở mình, ôm lấy Dư Tử Lý cao thấp ngửi một lần, dùng sức hít mũi: “Ừm, Tiểu Lý thơm quá.” Đột nhiên cảm thấy thân thể Dư Tử Lý dưới thân cứng đờ, tựa hồ rất không dễ chịu.

 

“Tiểu Lý làm sao vậy, không thoải mái?” Trì Mộ uống đến hai má ửng đỏ, mùi rượu phun lên mặt Dư Tử Lý, nghiêng đầu trợn mắt hỏi. Dư Tử Lý lắc đầu, thân thể vẫn rất cương ngạnh: “Không có, thoải mái. . . . . .Thoải mái. Ngươi cứ tiếp tục ôm ta một lát đi.”

 

Trì Mộ quay đầu đi: “Tại sao?” Dư Tử Lý thoáng suy nghĩ nói: “Ngươi đã uống rượu, trên người ấm áp. Ta không uống rượu, lạnh.” Đại não Trì Mộ bị cồn tê liệt, ha ha cười khúc khích, tứ chi liền như bạch tuộc treo trên người Dư Tử Lý.

 

“Uống nhiều rượu như vậy, trong lòng không vui?”

 

Trì Mộ cười cười: “Nào có, lão tử rất vui.” Đột nhiên hạ giọng cười đến thần bí: “Ngươi biết ta ở trong Bạch Vương phủ ngoại trừ làm tạp dịch, còn có thân phận gì không —— Nam sủng! Haha, ta là nam sủng. . . . . .Nam sủng của Bạch Vương. . . . . .Hức, ta là nam sủng của ai ấy nhỉ? Lý, Lý Tử. . . . . .”

 

Nhìn thấy trên mặt Trì Mộ đỏ bừng đột nhiên lộ ra biểu tình mê võng, đôi mắt sáng ngời bịt kím một tầng sương mù, Dư Tử Lý đưa tay ngăn chặn miệng của y, trấn an nói: “Ta biết, ngươi không cần suy nghĩ nữa, ngoan.”

 

Trì Mộ thất vọng vung tay lên: “Nguyên lai ngươi đã biết a, thật không thú vị.” Tiện đà cười cười: “Ngươi đã biết cũng không cười ta, cũng không khi dễ ta, cũng không nói ta đảo thiếp chủ nhân. . . . . .Ngươi là người tốt.”

 

Dư Tử Lý cả kinh: “Có người khi dễ ngươi?”

 

Trì Mộ trở mình, rồi ngủ thiếp đi. Dư Tử Lý ngồi dậy, nhìn Trì Mộ đang ngủ say, cúi đầu, thoáng chạm lên môi y như chuồn chuồn lướt nước.

 

Nửa đêm tỉnh lại, Trì Mộ đụng đụng Dư Tử Lý bên cạnh, phát hiện hắn vẫn tỉnh. Một kiện ngoại y tử sắc khoát trên người mình, có hương khí nhàn nhạt.

 

“Lần trước về chuyện Triệu tướng quân, đã nói cho Hoàng Thượng chưa?” Trì Mộ hỏi đến dị thường thanh tỉnh.

 

“Chúng ta không nói chuyện chính trị nữa.” Dư Tử Lý lắc lắc ngón tay.

 

Trì Mộ không thuận theo, nhắc lại câu hỏi lần thứ hai, thanh âm lại lạnh hơn nhiều: “Đại sự xuất binh, quan hệ đến vấn đề trăm họ. Ngươi rốt cuộc có nói không?”

 

Dư Tử Lý lúc này mới gật đầu: “Nói. Ngươi suy đoán rất đúng, Triệu Thu Mặc đúng là cùng người Mông Cổ tranh đoạt bình nguyên Hà Sáo. Trước mắt biên phòng phần lớn giao cho Bạch Vương, ta dâng cho Bạch Vương kiến nghị. Trước mắt phương châm của chúng ta là án binh bất động, chờ trai cò tranh nhau như ông đắc lợi.”

 

Trong tiếng cười của Trì Mộ có chút lương ý: “Vậy mới tốt. Triều cương hắc ám, ngươi là lương thần khó được, để chôn vùi liền quá có lỗi với bá tánh rồi. Mấy ngày nay ta tận lực tiếp cận chủ nhân, muốn hắn đề bạt ngươi. Đừng quên ta chính là. . . . . .Ta chính là nam sủng, nói không chừng lời của ta hắn có thể nghe vào.”

 

Dư Tử Lý đột nhiên chấn động, bắt lấy tay Trì Mộ, thật lâu không nói chuyện. Rất lâu sau mới nói: “Ngươi không cần chà đạp bản thân như vậy.”

 

Trì Mộ lắc đầu: “Người Mông Cổ không giống hán binh, bưu mã đơn kỵ thập phần dũng mạnh, Triệu tướng quân ban đầu theo chân bọn họ tác chiến, sợ rằng có chút căng thẳng. Tiểu Lý có thể suy xét tạm thời tiếp tế hắn một chút, không thể để người Mông Cổ quá chiếm tiện nghi.”

 

Dư Tử Lý gật đầu.

 

“Cửu hoàng tử trong tay Triệu Thu Mặc kia nhất định không phải hàng thật. Đem việc này viết lên giấy dán khắp nơi phố lớn ngõ nhỏ, không thể để hắn mê hoặc nhân tâm.”

 

Dư Tử Lý gật đầu.

 

“Về sau nếu muốn cùng Triệu Thu Mặc đối kháng, hiện tại phải thống nhất triều đình, không thể chia năm xẻ bảy. Quan giám sát phải nỗ lực khuyên can, võ quan phải tinh trung báo quốc. Trong triều nhiều quan như vậy phải có người dẫn đầu làm gương. Cái này đều dựa vào Tiểu Lý rồi.”

 

“Còn có, triều đình hung hiểm. Lúc cùng người xung đột, lùi một bước trời cao biển rộng; Lúc theo đuổi nữ nhân, lùi một bước người đi nhà trống. Tiểu Lý có người thích chưa, nếu có người thích, đừng buông tay.”

 

Khóe miệng Dư Tử Lý cong lên: “Ta tuyệt đối không buông tay.” Đột nhiên lại sửng sốt: “Ngươi hôm nay sao nói nhiều vậy?”

 

Trì Mộ cười cười, xoay người, ngủ.

 

Dư Tử Lý kéo tay Trì Mộ, nắm trong tay mình, cũng nhắm mắt lại.

 

 

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s