Chỉ nguyện, kiếp này bình an, năm tháng tĩnh lặng.

Mỹ Nhân Trì Mộ – Chương 26

Chương 26

Nhìn đường đường Bạch Vương liếm thủng giấy song cửa phòng ngủ của mình hướng bên trong rình coi, Phong Nhai nhất thời cảm thấy hình tượng của chủ tử trong lòng mình lại thấp đi một khúc lớn. Ấn theo phương thức của hắn, lúc này hẳn phải mặc kệ thôi miên không thôi miên, trực tiếp đẩy cửa vào làm bá vương ngạnh thượng cung. Một lần không được thì hai lần, chủ tử lại không ngốc, tổng hội luyện đến cảnh giới khiến cho người dưới thân dục tiên dục tử sống chết không màng. Đến lúc đó thuật thôi miên gì tự nhiên cũng được giải quyết.

Xuyên thấu qua khe hở, nhìn thấy Trì Mộ đối diện tờ giấy trắng ngẩn người. Trên bàn gỗ đàn hương là chụp đèn mới đổi giấy vân mảnh tuyết trắng, ánh lên mái tóc đen rơi xuống của Trì Mộ khi cúi người càng thêm ô ám, răng trắng môi đỏ, trong nháy mắt khiến người nhìn hoảng hốt.

Trên giấy là nửa đoạn《 Sinh Tra Tử 》, mực dày phóng khoáng, chỉ viết bốn câu.

Viễn sơn thiên thủy hàn, diên phi quang âm loạn. Mộ lý ức tương tư, xích thốn bạch tiên đoản.

(Núi xa trời nước lạnh, diều bay năm tháng loạn. Trong hoàng hôn tương tư hồi tưởng, bức thư ngắn ngủi trên giấy trắng nhỏ)

Trì Mộ chỉ khoác kiện áo mỏng, có vẻ thập phần đơn bạc. Chợt cảm thấy trên vai phủ lên chức vật (sản phẩm dệt) ấm áp, ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Dư Tử Lý đứng phía sau, kinh ngạc hỏi: “Tiểu Lý, tại sao ngươi lại ở đây?”

Vấn đề còn chưa được trả lời, môi đã bị người nhanh chóng chiếm lấy, tiện đà được bao trùm trong cảm giác ấm áp, một tay ôm lấy đầu, một tay nắm ở thắt lưng, Trì Mộ liền bị vững vàng cố định trong lồng ngực hắn. Đầu lưỡi có cảm giác tê dại, bị kích thích, trêu đùa, mút vào lại buông ra. Ngẩng đầu nhìn đôi mắt Lý Tử Ngư, bịt kín một tầng sương mù mỏng manh nhìn không thấu.

Loại cảm giác này dường như đã từng quen biết, Trì Mộ chỉ cảm thấy dây trong đầu oanh một tiếng chặt đứt.

Tay tự động vòng qua cổ Dư Tử Lý. Lưỡi trong cổ họng dây dưa, thăm dò, xâm lấn, chiếm lấy, cướp đoạt lẫn nhau.

Phong Nhai chịu trách nhiệm đóng cửa, đuổi lui nha hoàn, sau đó ra ngoài uống trà.

Thân thể Trì Mộ vốn mẫn cảm, hơi chút kích thích, liền cảm thấy phía dưới dấy lửa, nóng đến khó chịu. Lý Tử Ngư là người tập võ, vóc dáng mềm dẻo, ôm rất thoải mái. Hai nam nhân làm, bản năng sẽ muốn nằm phía trên, không đau, lại thoải mái. Đại não Trì Mộ đã bị đốt, chỉ nhớ rõ bản thân ngầm phát nội lực kéo quần áo người ôm mình đẩy ngã trên giường. Khi đè lên còn phát huy kỹ thuật học được lúc dạo thanh lâu, ở chỗ cổ Lý Tử Ngư nhẹ nhàng liếm. Cảm giác thân thể người ôm trong lòng run lên, ôm ngược lại mình, cười nói: “Từ nơi nào học được thủ đoạn trêu ghẹo này?”

Lý Tử Ngư vốn cố kỵ thân thể Trì Mộ, có kềm chế lực đạo, chỉ một khiêu khích này, cuối cùng không thể vãn hồi. Trì Mộ rất nhanh liền hiểu được cái gì gọi là tự làm bậy không thể sống.

Trong quá trình ngã xuống, hốt nhiên lực đạo ám chuyển, rõ ràng là chính mình đè lên người ta, tại sao ngược lại bị đặt phía dưới rồi?

Thanh âm Lý Tử Ngư do nhiễm tình dục mà có vẻ khàn khàn, bám vào bên tai Trì Mộ: “Muốn đè ta, còn sớm hai trăm năm.”

Trì Mộ dù sao cũng không phải đèn cạn dầu, đầu óc đốt đến hồ đồ trí tuệ vẫn còn, phía dưới thì phía dưới, ai nói phía dưới sẽ không thể công? Có một tư thế gọi là “Cưỡi ngựa”, thụ trên công dưới. Thẳng người dậy, bắt đầu nỗ lực tách hai chân Lý Tử Ngư ra, ôm thắt lưng của hắn hướng trên người mình lôi kéo, đại công cáo thành. Đang lúc vui mừng suy nghĩ sao cho vào tới cùng, đột nhiên thân thể cứng ngắc, rên rỉ một tiếng, thẳng tắp ngã về trên giường.

Tuyệt đỉnh cao thủ có một thứ, gọi là “nội lực”, muốn hút ngươi liền hút ngươi, muốn đẩy ngươi xa hai mươi trượng liền đẩy ngươi xa hai mươi trượng.

Trì Mộ vốn thông minh, đáng tiếc loại chuyện này đấu sai đối tượng rồi. Cùng Lý Tử Ngư đã luyện qua nội công vô địch Lãnh Tâm Mặc Liên đấu, quả thực là lấy trứng chọi đá — Tự tìm cái chết.

Đầu tiên là bị nội lực nhìn không thấy sờ không được cao hơn mình N lần bắn về giường, điểm phía dưới này nhanh chóng bị người cầm. Không hổ là Lý Tử Ngư, làm việc trực tiếp đánh trọng điểm. Tin tưởng phàm là nam nhân chỗ nọ bị nắm trụ, dáng vẻ bệ vệ đều hạ thấp ba phần.

Trì Mộ chỉ hừ nhẹ một câu: “Ngươi hèn hạ. . . . . .” , hai chữ vô sỉ còn chưa nói xong liền bị một tiếng kêu rên nuốt xuống.

Nhẹ áp sát chậm ve vuốt lặp đi lặp lại, ban đầu là Nghê Thường sau là Lục Yêu. (Tiêu: tên của hai khúc nhạc)

Tay bị ôn nhu kéo đến đỉnh đầu, ngăn chặn. Môi bị một phiến môi mềm mại khác ngậm, mút vào, khẽ cắn. Cánh môi ướt át theo cổ trượt hướng xương quai xanh, dừng lại một chút ở điểm anh đào, thoảng gặm cắn, sau đó một đường trượt xuống. Lưng Trì Mộ đột nhiên cong lên, dục vọng bị khoang miệng ôn nhuận bao hàm.

Một khắc kia, đột nhiên thanh tỉnh.

Lúc này mới hiểu được mình đang làm gì.

Trì Mộ bắt lấy tóc Lý Tử Ngư, đẩy ra, lắc đầu: “Tiểu Lý, đừng, không thể cùng người làm. . . . . .”

Lý Tử Ngư ngẩng đầu nhìn trì Mộ, trong ánh mắt tràn đầy *: “Bởi vì ta là nam nhân sao?” Trì Mộ lắc đầu: “Tiểu Lý, ngươi không phải hắn. . . . . .”

Lý Tử Ngư chế trụ cánh tay vùng vẫy của Trì Mộ, cúi đầu bắt đầu phun ra nuốt vào, phá hủy lý trí duy nhất của Trì Mộ.

Lúc dục vọng phóng thích, Trì Mộ hừ một tiếng, như quả bóng cao su trút khí ghé vào trên nệm mềm mại, thần trí mơ màng.

Trong mơ hồ cảm thấy thân thể mình bị lật lại, ghé vào trên giường, hai chân tách ra. Trì Mộ xoay người đè trở qua, lại bị cứng rắn đè trở về. Lý Tử ngư cắn cắn vành tai Trì Mộ: “Ngoan, nên trả thù lao rồi.”

Trì Mộ lúc này đã bị vây vào trạng thái hoàn toàn không tỉnh táo, trí tuệ trở về không, xoay xoay, ở trước ngực người đang ôm mình cọ cọ, nói thầm: “Ta sợ đau. . . . . .”

Lý Tử Ngư một bên mềm mại nói an ủi, giải trừ phòng bị của Trì Mộ: “Không đau, không đau”, một bên không bỏ lỡ thời cơ mở chân Trì Mộ ra, bên sườn trong đùi y vẽ vòng vòng. Dục vọng giương lên nhắm ngay * Trì Mộ, vọt tới.

“A ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Động tác của Lý Tử Ngư thoáng ngưng trệ, ôn nhu hôn hôn sống lưng giữa mái tóc dài tản mát của Trì Mộ, lại vội vã bắt đầu luật động. Thân thể đơn bạc của Trì Mộ lần lượt như giương cung căng chặt, cong lên, kéo ra đường cong tuyệt mỹ.

Cao thấp rên rỉ.

Khi Trì Mộ mê man, lẩm bẩm nói: “Mẹ nói, nam nhân nếu đáng tin, heo mẹ đều leo cây. Quả nhiên thật sự. . . . . .Đau. . . . . .”

Lý Tử Ngư cúi người hôn lướt lên môi người đang ngủ say, tóc dài như mực quấn quanh thân thể trắng như mỹ ngọc, lúc ngủ mày cũng nhăn lại, chẳng lẽ mới vừa rồi đã quá mức vất vả? Cười cười, xoa xoa mũi y, Trì Mộ lập tức hé miệng thở, ngủ tiếp.

Thình lình biến sắc, cúi người, nhón lấy một vài sợi bạc trong mái tóc dài như mực, trầm tư.

Đi tới trước bàn, hương ngải hun đã tắt, nắng mai vẫn chưa đến. Nhìn thấy trên giấy tuyết trắng không câu nệ hạ xuống vài bút, khóe miệng đột nhiên cong lên, đề bút thêm vào.

Sinh tra tử viễn sơn thiên thủy hàn, diên phi quang âm loạn.

Mộ lý ức tương tư, xích thốn bạch tiên đoản.

Khả tiếu thế nhân dong, hảo hảo cảnh xuân vãn. (Nực cười thế nhân tầm thường, hảo hảo cảnh xuân muộn)

Nếu đưa cho Trì Mộ xem, y hẳn sẽ bĩu môi nói, cái này gọi là thiếu gấm chắp vải thô.

Lý Tử Ngư lại nhìn đi nhìn lại một chút, khóe một nhếch lên ý cười. Nhẹ nhàng vỗ tay, Phong Nhai xoẹt vào trong phòng.

“Hôm nay phải vào triều sớm, hảo hảo chiếu cố tốt y. Gần đây hộ vệ của Trì Mộ an bài như thế nào?”

“Vết thương của Tiểu Tứ đã tốt lắm, hiện tại cùng Trì Mộ công tử ở một phòng. An toàn trong phòng giao cho Tiểu Tứ. Bên ngoài, tại hạ tự mình đi theo bảo hộ, tuyệt không xuất hiện bất cứ sai lầm gì.”

Lý Tử Ngư gật đầu, nhìn người ngủ say trên giường, thoáng trầm ngâm: “Nếu y tỉnh dậy, liền nói với y ta tối qua có việc đi ra ngoài, một đêm không về. Sau đó nói Dư Tử Lý Dư đại nhân ở Hàn Lâm Viện đến tìm ra có việc, đợi đến sáng không đợi được ta trở về, đã về trước.”

“Vâng. Thuộc hạ sẽ đi an bài cấp dưới.”

“Việc từ Tây Vực tìm thuật sĩ có thể giải thuật thôi miên, tình huống thế nào?”

“Thiên Sơn bên kia đồn rằng có kỳ nhân có thể giải yêu thuật này, đang phái người đi mời. Muốn có hồi âm, e rằng phải ba tháng.” Phong Nhai hơi do dự, lại hỏi: “Hiện tại triều đình hỗn loạn, nhân thủ Côn Bằng đường chúng ta hơi có chút căng thẳng. Trước mắt vết thương của Trì Mộ công tử cũng không đáng ngại (phiêu mắt nhìn Trì Mộ trên giường: Nếu có trở ngại lão nhân gia ngài cũng không khiến y vất vả như vậy), tại sao còn đặc biệt rút ra người tinh anh nhất bảo hộ. . . . . .”

Ý cười trên mặt Lý Tử Ngư nhoáng cái quét sạch, hàn khí bốc lên: “Dầu gì ngươi cũng là đệ nhất tin tức của Côn Bằng đường, điểm ấy cũng không thông sao? !”

Phong Nhai xoát cái quỳ xuống, cúi đầu: “Thuộc hạ ngu dốt.”

Lý Tử Ngư chậm rãi nói: “Triệu Thu Mặc nếu đi chiêu bài Cửu hoàng tử để phản loạn, hiển nhiên sẽ không tiếc trả giá đem con bài chính là Cửu hoàng tử nắm trong tay. Huống chi hắn chấp nhất với Trì Mộ. Hắn nhất định thiết lập kế lâu dài, bày lưới đợi.”

Khi Trì Mộ tỉnh lại, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là bài thơ trên bàn, đọc tới đọc lui, lắc đầu: “Thật sự là thiếu gấm chắp vải thô, đoạn kết hảo hảo bị làm hỏng rồi.”

Vừa đỡ trán, nhớ lại chuyện tình buổi tối, mặt đỏ như con cua. Bên cạnh một nha hoàn bưng canh táo đỏ dưỡng sinh tiến đến, nói: “Hôm qua Dư Tử Lý Dư đại nhân tìm đến chủ nhân, đợi đến hửng sáng mới đi.”

Trì Mộ sờ sờ khuôn mặt nóng lên, hoảng hốt nói: “Là Tiểu Lý sao.”

Chống đỡ thân thể rời giường, chỉ cảm thấy phía sau đau đến thấu xương. Lại ngã ngồi về trên giường, càng đau nhức, vừa chạm đến giường lại giật bắn lên.

Đẩy nha hoàn đưa canh táo đỏ đến, hốt hoảng sải bước ra cửa, rồi ra khỏi Bạch Vương phủ.

Trên đường cái người đến kẻ đi, ai thèm quan tâm ngươi tối qua cùng ai, ở đâu, làm gì.

Tiểu Lý, nguyên lai ngươi đối với ta cũng là loại cảm tình này.

Nguyên lai ngươi cũng chạy không thoát khỏi loại xinh đẹp mị hoặc này.

Nhưng tại sao, bản thân cũng không ghét, thật giống như đã sớm thành thói quen.

Đi qua một cây cầu, một con chó vàng ghé vào đầu cầu hắt hơi vang dội.

Chợt nghe có thanh âm của tiểu hài tử: “Mẹ, chó hắt hơi trời sắp mưa, có phải trời sắp mưa không.”

Thanh âm chưa dứt trên vai đã ướt, mưa to bằng hạt đậu bắt đầu rơi xuống. Ào ào, càng lúc càng dày.

Phía sau vang lên tiếng bước chân lẹp bẹp lẹp bẹp của hài tử: “Mẹ, nhà phía trước thật xinh đẹp, chúng ta đến tránh mưa được không?”

Mẹ hài tử rốt cuộc lên tiếng: “Nhanh lên trở về nhóc con, không cho phép đến loại địa phương quỷ quái đó!”

Trì Mộ dừng bước, ngẩng đầu, phát hiện mình trong lúc thất thần cơ hồ đã đâm đầu vào một tòa nhà.

Bên trong đại đường cơ hồ không ai, xông hương ấm áp, màn trúc tinh tế buông lơi. Mấy công tử khuôn mặt thanh tú ở bên trong ăn không ngồi rồi tán gẫu. Nhuyễn hương liêm mạc, có ngâm thơ, có đọc sách, có thưởng trà, theo như nhu cầu, thật tựa như chốn thanh u.

Chiêu bài trên lầu chỉ có ba chữ: Thanh Tương Quán.

One response

  1. hự! ko đã! =3=

    04/12/2012 lúc 12:39 Sáng

Com đi a~~~~ (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ moooooaaa~~~~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s